[Thanh xuyên] Cuộc sống sâu gạo của mọt sách ở Thanh triều – Thiên Bản Anh Cảnh Nghiêm – Chương 80 + 81

Edit: Nhược Mộng

Beta: Vi Ánh

CHƯƠNG 80: LỄ NGHI HÔN TAY

Chẳng người nào trong viện để ý đến đoạn nhạc đệm này cho đến mấy ngày sau, khi Tam bối lặc Dận Chỉ nghênh đón Khang Hi đế tới đình viện của mình ở Nhiệt Hà để thiết yến thưởng (thưởng thức) tranh. Họa sĩ cung đình Cố Minh vẫn còn lưu luyến bức tranh thứ phúc tấn Đông Giai Thị vẽ, lần này nghe tin cả nhà Tứ bối lặc đang đi nghỉ tại Nhiệt Hà thì lập tức xin ý chỉ của Hoàng thượng để thứ phúc tấn Đông Giai Thị của Tứ bối lặc có thể cùng tham gia giám định và thưởng thức các họa tác. Dận Chân nghe được bỗng thấy hối hận, đáng lẽ lúc trước hắn nên nói rõ ràng cho Cố Minh để tránh mấy chuyện vô vị này. Quả nhiên Khang Hi gia không đợi Tứ a ca mở miệng khước từ đã sảng khoái đáp ứng. Lần trước khi nghe tin Niên Canh Nghiêu mà mình nhìn trúng xảy ra xích mích với nữ tử này lão liền gọi Thập Nhị tới để hỏi rõ đầu đuôi, không ngờ ngay câu nói đầu tiên của nàng đã khiến cho người đường đường là Tiến sĩ của Đại Thanh phải chạy trối chết, miệng lưỡi quả là không tầm thường. Biết đâu lần thưởng tranh này nàng lại làm ra chuyện gì mới mẻ thú vị không biết chừng. Tại sao trong cung của lão lại không có người hay ho như vậy nhỉ?

Ngày hôm đó, khi Dận Chân cùng phúc tấn Ô Lạt Na Lạp Thị và thứ phúc tấn Đông Giai Thị tới đình viện của Tam bối lặc Dận Chỉ thì đã có không ít quan viên, a ca ở đó. Khang Hi đế đương nhiên là nhân vật xuất hiện cuối cùng vậy nên bây giờ vẫn chưa tới. Phúc tấn chào hỏi chủ nhà xong liền cùng nữ quyến, trục lý (chị em dâu) các phủ hàn huyên với nhau, Cố Minh thấy Đông Thục Lan thì vô cùng kích động, vội vàng muốn giới thiệu nàng cho đồng liêu, Tứ a ca Dận Chân bất đắc dĩ phải đi cùng.

Bọn họ còn chưa kịp tới gần mấy nghệ thuật gia kia thì Đông Thục Lan đã nghe thấy một tiếng gọi ngạc nhiên sặc mùi ngoại quốc: “Lucia!”, sau đó một anh chàng cao lớn điển trai phóng đến trước mặt ba người, một vị quan viên Đại Thanh theo sát phía sau, thấy ba người thì vội vàng thi lễ: “Tứ bối lặc cát tường, Đông thứ phúc tấn cát tường”.

“Ừ”. Dận Chân gật đầu.

“Các vị biết nhau sao?” Cố Minh mở to mắt ngạc nhiên. Hắn hỏi khá to cho nên thu hút không ít những lỗ tai hóng chuyện ở xung quanh.

“Lần trước Tứ bối lặc mở tiệc chiêu đãi các linh mục nên may mắn được gặp qua thứ phúc tấn”. Phó Thế Sơn cung kính trả lời.

“Rất vui khi được gặp lại ngài”. Lần này Thục Lan nói tiếng Hán, hơn nữa, vừa nói nàng vừa giơ tay lên, hướng mu bàn tay về phía trước.

Lang Thế Ninh thấy vậy cũng rất tự nhiên nâng tay nàng lên rồi phong độ đặt lên đó một nụ hôn.

Xung quanh vang lên tiếng hít khí cùng tiếng thảng thốt của không ít người. Dĩ nhiên là bạn học Thục Lan còn đang chìm đắm trong say mê nên không có phản ứng gì với tiếng xôn xao xung quanh. Bạn học Thục Lan vẫn luôn cảm thấy hối tiếc kể từ khi gặp được vị soái ca này, sao nàng có thể quên không để cho soái ca thực hiện lễ hôn tay kia chứ?! Kể từ khi xem xong Công chúa Elisabeth, nữ nhân nào đó vẫn tò mò muốn biết cảm giác khi được hưởng thụ đãi ngộ hôn tay của các chàng trai châu Âu là thế nào. Bây giờ thì nàng biết rồi – là cảm giác như nữ hoàng!

Cố Minh mắt trừng lớn, miệng há to, đầu cứng ngắc nhìn sang Tứ bối lặc. Sắc mặt Dận Chân dù không đổi nhưng không khí xung quanh hắn lại lạnh dần. Tất nhiên là cả Đông Thục Lan lẫn Lang Thế Ninh đều không cảm nhận được gì.

Lang Thế Ninh còn chưa kịp mở miệng thì một giọng nói già nua đã vang lên từ trong đám đông: “Đồi phong bại tục, đúng là đồi phong bại tục! Tứ bối lặc, sao ngài lại không nói gì?”

Lang Thế Ninh cảm thấy khó hiểu, mờ mịt nhìn về phía quan phiên dịch của mình, đáng tiếc Phó Thế Sơn lại không thèm đếm xỉa vì chính hắn cũng đang ngạc nhiên nhìn sự tình phát sinh.

Trò hay mở màn! Phúc tấn rất tự nhiên đi tới bên cạnh Tứ a ca, Thập Tam a ca cũng đi cùng phúc tấn, còn có Thập Lục, Thập Thất cũng rất tự nhiên đi tới cạnh Dận Chân, tất cả đều tỏ rõ thái độ ủng hộ Thục Lan.

“Lucia, xảy ra chuyện gì vậy (tiếng Tây Ban Nha)?” Lang Thế Ninh không nhận được câu trả lời từ Phó Thế Sơn nên trực tiếp hỏi Thục Lan.

“Khác biệt văn hóa Đông – Tây, không cần quan tâm (tiếng Tây Ban Nha)”.

Mặc dù chỉ là mấy từ đơn giản, hơn nữa ngữ pháp cũng không đúng nhưng Lang Thế Ninh vẫn hiểu được, hắn thở phào nhẹ nhõm. Dận Chân nhìn về phía Phó Thế Sơn, Phó Thế Sơn liền vội vàng đi tới bên cạnh Tứ bối lặc, cúi người nhỏ giọng trả lời: “Hạ quan có tội, hai người họ không dùng tiếng Ý”.

“Không dùng tiếng Ý?!” Thập Thất a ca thất thanh hô lên, dẫn tới một trận ồn ào nhỏ.

Ánh mắt Dận Chân chuyển về phía Thục Lan. Đông Thục Lan thấy vậy liền khẽ nhún gối: “Thiếp thân nói cho linh mục đây là sự khác biệt giữa văn hóa Đông Tây, mong hắn không cần lo lắng. Vì thiếp thân không biết tiếng Ý nên làm Phó đại nhân khó xử, mong ngài thứ tội”.

“Hạ quan không dám”. Phó Thế Sơn vội vàng đáp lễ.

Sắc mặt Ô Lạt Na Lạp Thị cũng hòa hoãn hơn, có lí do này rồi thì gia sẽ không bị mất thể diện.

“Cái gì là sự khác biệt văn hóa Đông Tây?! Đây căn bản chính là không biết xấu hổ! Đường đường là thứ phúc tấn của Tứ bối lặc Đại Thanh mà ban ngày ban mặt dám có quan hệ xác thịt với một người không phải là trượng phu của mình, đây đúng là… đúng là… khụ khụ khụ”. Một lão bát cổ râu tóc bạc trắng vừa ho khan vừa đi ra, ngón tay run rẩy chỉ vào Thục Lan, nhìn qua có vẻ không chỉ tức giận bình thường.

Đúng lúc này lính gác cổng vội vã chạy vào: “Thánh giá chỉ cách ba dặm đường, xin bối lặc gia chuẩn bị tiếp giá”.

Mọi người rối rít rời đi, theo Thục Lan thì đây giống như giờ nghỉ giữa hai cảnh, chẳng biết vở kịch này còn tiếp tục diễn hay không. Mà lão gà già khi nãy là ai nhỉ? Thục Lan từ từ đi đến phía sau Dận Chân, hỏi nhỏ: “Nếu chuyện này còn kéo dài thì không được làm quá phải không?” Cái này phải hỏi cho rõ ràng, không thể để xảy ra chuyện gà nhà đá nhau, người ngoài chế giễu được.

“Không cần khách khí”. Thập Lục a ca Dận Lộc hậm hực nói.

“Ông ta chính là người đã tố cáo đệ với Hoàng thượng, khiến cho đệ lần trước không được đi Nhiệt Hà phải không?” Nghe khẩu khí của Thập Lục thì có vẻ bất mãn với người này lâu lắm rồi.

“Chính lão”.

“Gia thấy sao?” Thục Lan cảm thấy nếu muốn quyết định đối phó với lão bát cổ kia hay không thì hỏi Dận Chân vẫn an toàn hơn.

“Được”. Thanh âm tuy nhẹ nhưng rất khẳng định.

“Vậy được rồi, nhưng không biết lão giả này có thức thời hay không, nếu lão không đề cập đến chuyện này nữa…”

“Tuyệt đối không thể có chuyện đó, lão nhất định sẽ tâu lên Hoàng a mã”. Lần này là Thập Thất a ca khẳng định.

Dám đắc tội với hai cục cưng của chúng a ca… lão giả này đúng là có bản lĩnh! Thục Lan âm thầm nhìn xung quanh, đại đa số đều hả hê, chế giễu, ngay cả Ngũ phúc tấn chưa nói chuyện với Thục Lan bao giờ cũng tới bên cạnh Ô Lạt Na Lạp Thị, nhỏ giọng nói với Thục Lan một câu “Cố gắng lên!” rồi vội vàng rời đi. Có thể thấy lão đầu này chẳng được mấy ai yêu quý!

Quả nhiên, sau khi mọi người nghênh đón Khang Hi vào đại sảnh, lão giả kia liền tấu trình tất cả mọi việc vừa xảy ra, cái gì mà không tuân thủ nữ tắc, không hợp lễ giáo, nói vô cùng lưu loát, càng nói càng kích động. Khang Hi đế càng nghe mắt càng sáng, đây đúng là “đến sớm không bằng đến đúng lúc”, thiếu chút nữa bản thân đã bỏ qua trò hay này rồi. Lão biết ngay mà, cho Đông Giai Thị đến nhất định sẽ có trò vui. Trong lúc lão giả kia đang thao thao bất tuyệt, Tam a ca Dận Chỉ đã ghé sát vào tai Khang Hi nhỏ giọng trình bày lại chi tiết tất cả những chuyện vừa xảy ra.

Chờ lão bát cổ nói xong, tất cả mọi người trong đại sảnh đều thở ra một hơi: rốt cuộc đã kết thúc, lão đầu này cũng nhiều văn thật!

“Đông Giai Thị, ngươi muốn giải thích gì không?” Cả người Khang Hi đều đã nghiêng qua một bên, lấy tay phải vịn lên thành ghế để đỡ sức nặng toàn thân.

“Khởi bẩm Hoàng thượng, Lang linh mục mới đến, ngay cả tiếng Hán còn chưa nói rõ, tất nhiên không hiểu phong tục lễ giáo của Đại Thanh, vì vậy nô tỳ y theo lễ nghi của châu Âu để chào hỏi linh mục. Lễ nghi hôn tay chỉ giới hạn trong tầng lớp quý tộc châu Âu, hơn nữa lại chỉ có thể áp dụng với các phu nhân đã có vị hôn phu. Những chuyện này chắc linh mục Thang Nhược Vọng đã giới thiệu với Hoàng thượng rồi”.

Nói rất hay! Chủ động tranh thủ tình cảm! Ô Lạt Na Lạp Thị âm thầm ủng hộ.

“Bằng vào thân phận của Tứ bối lặc, nô tỳ cả gan tự nhận thấy mình phù hợp với hai yêu cầu của lễ nghi hôn tay”.

Quá đủ ấy chứ, ai dám nói không phù hợp? Nếu nói không phù hợp vậy thì khác nào gián tiếp nói Hoàng thượng không bằng cả tầng lớp quý tộc bên châu Âu? Tiểu Thập Lục trừng lão bát cổ, vẻ mặt đắc ý, dám đấu với thứ phúc tấn, ngươi mơ đi! Sau đó hắn sùng bái nhìn về phía Đông Thục Lan: thứ phúc tấn cố gắng lên, làm thịt lão rùa đen này luôn!

“Lúc trước nô tỳ không muốn nói qua nói lại bởi vì nô tỳ nhận thấy vị đại nhân này là người chỉ biết Đại Thanh mà không biết thiên hạ, nói lí với người này chính là đàn gảy tai trâu không thể nghi ngờ. Nô tỳ biết Hoàng thượng bác học đa tài, là một vị chí tại Đại Thanh nhưng lòng rõ chuyện thiên hạ, tất nhiên không thể đánh đồng với người như thế”.

“Ngươi…” Lão bát cổ tức đến run tay, sau đó quỳ xụp xuống, lệ già tung hoành: “Hoàng thượng… nữ nhân này ăn nói bậy bạ, không những bất chấp lễ giáo luân thường, mà giờ còn dám đổi trắng thay đen, tổn hại…”

Tất cả mọi người len lén nhìn về phía Khang Hi, hiển nhiên lão không nhìn đến người đang quỳ gối nước mắt lưng tròng, khóc lóc kể lể mà đang lầm bầm tự nói. Lý Đức Toàn nghe được mấy câu: “Chỉ biết Đại Thanh mà không biết thiên hạ… chí tại Đại Thanh nhưng lòng rõ chuyện thiên hạ…” Xem ra tình cảnh của lão bát cổ không ổn rồi!

“Nói thật hay!” Khang Hi vỗ tay vịn.

Mọi người buồn cười nhìn lão bát cổ đang quỳ gối trong sảnh, lão vừa nói cái gì thế? Có ai nghe rõ không? Lão bát cổ cũng vui mừng ngẩng đầu lên, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt già nua.

“Hay cho câu chỉ biết Đại Thanh không biết thiên hạ! Hay cho câu chí tại Đại Thanh mà lòng rõ chuyện thiên hạ! Người đâu, thưởng!”

Dận Chân và phúc tấn vội bước ra khỏi hàng, quỳ gối tạ ơn cạnh Đông Thục Lan. Mọi người cũng lộ ra vẻ mặt vui mừng, có thế chứ!

Khang Hi nhìn về phía lão bát cổ: “Ta nói này Phương Đình, chí tại Đại Thanh tất nhiên là không sai nhưng vẫn chưa đủ, lòng còn phải rõ chuyện thiên hạ nữa”.

“Dạ”.

“Tất cả các ngươi cũng nên nhớ kỹ!”

“Dạ”. Lần này, tất cả mọi người trong sảnh ngoài phòng đều quỳ xuống, ầm ầm vâng dạ.

CHƯƠNG 81: AI LÀ GIAN THƯƠNG

Xử trí như vậy có thể vì muốn cho lão bát cổ một cái thang để leo xuống, cũng có thể là để chứng tỏ Khang Hi vẫn rất coi trọng lễ giáo truyền thống, dù sao lão Phương Đình này cũng là do Khang Hi ngàn chọn vạn tuyển để làm thầy giáo cho con mình, có thể thấy lão cũng là người đức cao vọng trong trong đám văn nhân.

Khang Hi mệnh cho Dận Chỉ lấy bức tranh trân quý từ trong thư phòng ra, hàn lâm học sĩ Trần Bang Ngạn cũng nhân cơ hội lấy bản biên tập bức tranh đề thơ thời Đường Tống của mình ra, xin Khang Hi bình phẩm.

Cùng lúc đó, Cố Minh giới thiệu Đông Thục Lan cho các họa sĩ cung đình.

Lang Thế Ninh mừng rỡ: “Lucia cũng vẽ tranh ư? Tranh vẽ có đẹp không? Vẽ về cái gì? Con người, phong cảnh hay hoa cỏ (tiếng Tây Ban Nha)?”

“Xin hãy nói tiếng Ý. Như vậy người phiên dịch sẽ có việc để làm, những người khác cũng nghe hiểu được (tiếng Tây Ban Nha)”. Đông Thục Lan không muốn vừa trả lời vừa phiên dịch đâu, nàng không muốn đoạt bát cơm của người khác, người ta còn có mẹ già con nhỏ.

“A, xin lỗi (tiếng Ý)”. Lang Thế Ninh ôm quyền tỏ ý xin lỗi, rồi hắn lại dùng tiếng Ý hỏi lại một lần. Phó Thế Sơn bận rộn phiên dịch.

“Hoa cỏ. Đặc biệt là hoa hướng dương! Có thể nói là tuyệt bút!” Cố Minh cướp lời: “Thứ phúc tấn ở phương diện này có thiên phú hơn người. Nàng ở trước mặt mọi người vẽ ra một bức tranh hoa hướng dương, vẽ xong liền thu hút rất nhiều ong bướm bay tới đậu trên bức họa. Đáng tiếc là tại hạ mặc dù từng cả gan chỉ điểm thứ phúc tấn một hai trên phương diện vẽ vời nhưng lại không có vinh hạnh được nhìn thấy đàn bướm bay lượn trên bức tranh, quả là đáng tiếc, đáng tiếc!” Miệng thì nói đáng tiếc nhưng trên mặt lại tràn đầy kiêu ngạo.

Lời của Cố Minh khiến cho Lang Thế Ninh sợ hãi than: “Lucia thân ái, làm ơn hãy để cho tất cả mọi người được thưởng thức tác phẩm của nàng đi, chuyện này thật là khó tin”. Phó Thế Sơn cũng đi theo phiên dịch, tất nhiên là hai chữ “thân ái” đã được tự động lược bỏ.

“Chỉ tiếc chí hướng của thứ phúc tấn không để ở nơi này, kể từ khi nàng vẽ xong bức họa hoa hướng dương thu hút vô số ong bướm kia liền không bao giờ động tới bút vẽ nữa. Đây đúng là tổn thất lớn của giới hội họa Đại Thanh!” Một vị họa sĩ khác cũng vô cùng đau đớn cảm thán.

Ô Lạt Na Lạp Thị buồn cười nhìn về phía Đông Thục Lan xem nàng có đỏ mặt chút nào không, đáng tiếc người nào đó da mặt rất dày, không có một chút biến hóa nào cả. Trên thực tế, mỗ Lan căn bản chẳng cảm thấy có gì phải xấu hổ, bởi những gì Cố Minh nói đều là sự thật, không thêm thắt, hư cấu bất kì điều gì, vậy nên nàng sẽ thản nhiên thừa nhận mấy lời khen đó.

Mặc dù Dận Chân biết rõ những người này nhiệt tình như vậy hoàn toàn là do tình yêu cuồng nhiệt đối với nghệ thuật vẽ tranh, nhưng cứ nhìn thấy cảnh Lang Thế Ninh nhiệt tình nói chuyện bằng tiếng Ý cùng cảnh đám người Cố Minh vây quanh Đông Thục Lan là hắn liền cảm thấy tâm phiền ý loạn.

“Lang linh mục gọi nàng là Lucia sao?” Dận Chân chuyển đề tài.

Ô Lạt Na Lạp Thị quá hiểu Dận Chân nên ngửi được mùi thuốc súng trong giọng nói của hắn.

Đông Thục Lan sửng sốt, không ngờ gia lại đột nhiên nói vậy. Nàng vội nhún gối, cúi đầu trả lời: “Bẩm gia, Lucia là tên phụ nữ Tây Ban Nha thường dùng nhất. Lúc trước, Lang linh mục hỏi tục danh của thiếp thân, thiếp thân cảm thấy nếu chỉ nói cho linh mục biết họ của mình thì với vốn tiếng Hán bây giờ của linh mục chắc chưa thể đọc đúng được, nếu nói cho linh mục biết khuê danh của thiếp thân thì vô cùng không hợp lễ. Nhưng linh mục đến Đại Thanh chưa lâu, chưa có đủ hiểu biết về lễ giáo, quy củ của Đại Thanh ta. Có câu người không biết thì không có tội. Vì vậy, sau khi suy đi tính lại thì thiếp thân liền nghĩ ra tên người Tây Ban Nha thường dùng nhất để cho linh mục gọi”.

“Phó Thế Sơn”. Dận Chân thuận thế gọi.

“Có hạ quan”.

“Tìm một quan lễ nghi, ta muốn Lang Thế Ninh có thể hiểu rõ lễ nghi quy phạm của Đại Thanh ta trong thời gian ngắn nhất”.

“Rõ”.

Xung quanh vô cùng yên ắng, dù lời của Tứ bối lặc không lớn, nhưng sắc mặt lại vô cùng nghiêm túc, vài người thông minh âm thầm suy đoán, không biết Lang Thế Ninh vì sao mà đắc tội Tứ a ca. Đúng lúc này Khang Hi đã bình thơ xong, đang ngắm tranh, sai người đưa các thợ vẽ đi. Mọi người nhân cơ hội này rời đi chỗ khác. Lang Thế Ninh cũng bị Phó Thế Sơn lôi đi theo.

“Thục Lan”. Sau khi đám người tản đi, Ô Lạt Na Lạp Thị mới mở miệng.

“Phúc tấn”. Đông Thục Lan vội cúi đầu làm bộ nhận tội.

“Sau khi về chép Nữ giới mười lần”.

“Dạ”.

“Đừng tưởng bình thường ta dung túng muội thì muội có thể cả gan làm loạn”.

“Thục Lan không dám, Thục Lan biết sai rồi”. Sau đó Đông Thục Lan bước đến bên cạnh Ô Lạt Na Lạp Thị: “Phúc tấn, hôm trước thiếp thân phát hiện tập thi từ Nạp Lan Dung Nhược* để lại trong thư phòng lúc theo Hoàng thượng xuống Giang Nam”.

* Nạp Lan Tính Đức, tên nguyên là Thành Đức, tự Dung Nhược, hiệu Lăng già sơn nhân (1655-1685) là một từ nhân người Mãn Châu đời nhà Thanh trong lịch sử Trung Quốc. Ông được biết đến như là một tài năng văn chương, tài hoa nhưng yểu mệnh, được tôn là “Thanh sơ đệ nhất từ nhân”.

“Muội muốn nói điều gì?”

“Thục Lan biết phúc tấn rất có hứng thú với thi từ mang phong cách Nam Đường hậu chủ* của Nạp Lan. Nếu như khẽ nhắc nhở chủ nhà thì tất nhiên vị đại nhân kia sẽ vô cùng vui mừng dâng tập thi từ cho phúc tấn. Chuyện nhỏ như vậy nhưng bối lặc gia mà biết thì nhất định sẽ không vui”.

* Lý Dục (937-978) tự Trùng Quang, hiệu là Chung Ẩn, người đời quen gọi là Nam Đường Hậu Chủ. Ông là người nhân hậu minh mẫn, văn hay hoạ khéo, biết âm luật. Ông tự hiệu là Chung Nam ẩn sĩ.

Ông là người yếu đuối, ủy mị, nên từ của ông cũng mang vẻ sầu bi, đa cảm.

Từ của Nạp Lan Dung Nhược cũng mang phong cách thê lương, bi thảm, phảng phất phong cách của Nam Đường hậu chủ.

Từ là một thể loại văn học, có số chữ trong bài cố định, câu dài ngắn, và phối hợp chặt chẽ với âm nhạc.

“Cho nên Thục Lan nghĩ, Nữ giới thì Thục Lan nhất định sẽ chép đủ để tỏ lòng ăn năn hối lỗi, sáng sớm ngày mai Thục Lan sẽ dâng bản chép phạt thứ nhất lên cho phúc tấn. Về phần chín bản Nữ giới còn lại, sao không sửa thành chép phạt tập thi từ của Nạp Lan? Coi như là một công đôi việc. Không biết phúc tấn thấy thế nào?”

“Muội ấy, muội cứ thế này thì ta cũng chẳng biết phải nói là tốt hay xấu nữa. Ở bên ngoài không thể bằng khi ở trong phủ, nhất định phải chú ý tránh mọi hiềm nghi, đừng bao giờ để người khác bắt được điểm yếu”.

“Thục Lan xin ghi nhớ lời dạy bảo của phúc tấn”.

“Sáng sớm mai nộp trước một bản Nữ giới”.

“Tạ phúc tấn khai ân”.

Hai người nói xong liền đuổi theo Dận Chân. Chờ hai người rời đi, ở sau một thân cây cách đó không xa có hai người cầm chén rượu bước ra, một người đối với thư họa không có hứng thú là Thập a ca Dận Nga, một người thì lại rất có hứng thú với giá bán của thư họa, là cửu a ca Dận Đường.

Dận Nga đung đưa chén rượu: “Nữ nhân này đúng là gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ (giỏi tùy cơ ứng biến). Hôm nay đúng là được mở rộng tầm mắt. Cửu ca, ngày trước huynh thua cuộc là đúng rồi, không hề oan uổng tí nào. Huynh nên thấy may vì Tứ ca không để cho nữ nhân này quản lý một phần cửa hàng của huynh ấy, nếu không sợ rằng huynh phải húp cháo loãng qua ngày mất”.

Dận Đường lắc đầu, “Nữ nhân này chỉ được cái miệng lưỡi lợi hại chút thôi, những chuyện khác cũng không có gì đặc biệt. Theo ta thì người lợi hại là Tứ ca! Đệ thử nghĩ xem, bức tranh hoa hướng dương kia giờ đã có người ra giá hơn vạn lượng hoàng kim để mua, nhưng Tứ ca không những không chịu buông tay mà còn sai người làm bản sao, mượn danh để bán, lại có tin đồn rằng bản sao mua về cũng thu hút bướm đến đậu bên trên, khiến người người tranh nhau mua, đúng là vớ vẩn hết sức. Đông Giai Thị kia thì được gì chứ, nghe nói nàng ta còn chẳng biết đến vụ buôn bán ấy. Còn về chuyện của Tòa Thánh La Mã, là Đông Giai Thị mách nước thật đấy, nhưng đến cuối cùng, dù Tứ ca lời được một khoản lớn nhưng nữ nhân kia cũng chỉ lấy được một đống sách”.

“Nhưng không phải nàng ta muốn sách sao? Bây giờ cả kinh thành có ai không biết trong phủ Tứ ca có một thứ phúc tấn Đông Giai Thị yêu sách thành si”.

“Có tiền thì sách nào chẳng mua được?!” Dận Đường khinh bỉ nói, uống một ngụm rượu.

“Cũng đúng”. Dận Nga gật đầu đồng ý.

“Bản thân đệ cũng đồng ý với Thập ca”. Thập Tứ a ca Dận Trinh từ phía khác xuất hiện.

“Tại sao?” Dận Đường nhướng mày.

“Chưa nói đến việc này đối với Đông Giai Thị là lợi hay hại, không thể phủ nhận rằng, hai lần trúng mánh của Tứ ca đều có liên quan đến nữ nhân này. Như Thập ca nói, nếu như Tứ ca để cho nữ nhân này quản lý một phần làm ăn buôn bán của mình, bằng vào tài ăn nói của nữ nhân này cộng với chỗ dựa phía sau là Tứ ca, hai người bắt tay, Cửu ca à… việc buôn bán của huynh sợ rằng sẽ bị sa sút không ít. Điều đáng tiếc là nàng ta họ Đông Giai, cho nên sẽ không trở mình được. Nhưng nói đi nói lại, cũng chính bởi vì nàng ta họ Đông Giai cho nên Tứ ca sẽ không để cho nàng nhúng tay vào việc làm ăn của mình. Tứ ca sẽ không bao giờ để cho ngoại thích nắm được điểm mấu chốt của huynh ấy”. Dận Trinh chắp tay sau lưng, thoải mái giải thích.

“Được rồi, nói ít đi. Chỗ Tam ca còn đang làm gì?” Dận Nga có chút khó chịu. “Khó hiểu thật, mấy bức thư họa này sao lại có nhiều chuyện để nói vậy chứ”.

“Khi đệ tới thì Trần Bang Ngạn đang xin Hoàng a mã đặt tên cho bức họa”. Dận Trinh trả lời. “Tám phần là sắp truyền yến nên Bát ca bảo ta tới tìm hai vị ca ca”.

Ba người đi về phía đại sảnh…

Bản biên tập lại các tác phẩm thư họa từ thời Đường Tống của Trần Bang Ngạn được đích thân Khang Hi đề tên “Thư họa qua các triều đại”.

 

9 thoughts on “[Thanh xuyên] Cuộc sống sâu gạo của mọt sách ở Thanh triều – Thiên Bản Anh Cảnh Nghiêm – Chương 80 + 81

  1. bạn Sâu đúng là sắp thành thần luôn rồi, mình thấy bạn ấy nói như thánh suốt thế này cơ mà. đúng là lâu lâu có anh soái xuất hiện thì mới có mùi chua, không thì chả biết bao h anh Tứ mới biết ghen

Cho ta cái còm mén nào...^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: