[Thần điêu đồng nhân] Dương Quá! Thế nào lại là ngươi! – Hiên Hiên Oạt Khanh – Chương 7

Nhìn thấy tia sáng cuối cùng nơi chân trời cũng đã tắt, Mục Niệm Từ chuẩn bị đưa Mẫn Mẫn trở lại Mẫn phủ, Dương Quá phải chịu trách nhiệm trông nhà cũng náo loạn đòi theo. Mục Niệm Từ cũng hết cách nên đành phải mang cả hai đứa trẻ ra ngoài. Dọc đường Dương Quá còn lấy con thỏ bện bằng tre ra đùa với Mẫn Mẫn, nhìn thấy bộ dạng tức giận của Mẫn Mẫn liền thích thú chọc chọc vào mặt nàng.

Mục Niệm Từ đi cách đó không xa, trong thâm tâm nàng cũng không muốn Mẫn Mẫn quay trở lại Mẫn phủ, nghĩ đến cảnh khi ở ngôi nhà ấy Mẫn Mẫn không được ai quan tâm chăm sóc, lòng nàng liền thắt lại. ‘Xem ra, Quá nhi cũng rất thích ở cùng Mẫn Mẫn, nếu Mẫn Mẫn được ở lại nhà chúng ta thì thật tốt’, Mục Niệm Từ tuy nghĩ như vậy nhưng cũng biết cô bé là con người ta, muốn làm gì cũng phải hỏi ý kiến của cha mẹ trước.

Mục Niệm Từ đã định, một lát sau thì đến Mẫn phủ, từ ngoài nhìn vào thấy cửa lớn vẫn đang đóng chặt im lìm.

Mục Niệm Từ liền đứng lại gõ cửa, chỉ trong chốc lát đã có người ra mở, người đó lại chính là Mẫn Hình nàng gặp ngày hôm qua.

Người trong Mẫn phủ vốn đã không nhiều, đa số nô bộc lại là người ở trấn trên sớm đến làm việc tối trở về nhà, thế nên Mẫn Hình – người đang trực trăng ló ra là ngâm thơ phải đảm nhiệm việc trông cửa.

Thấy người đến là Mục Niệm Từ, Mẫn Hình kích động nói không nên lời, lắp ba lắp bắp, “Mục… Mục… Mục…”, hắn cũng không biết phải gọi Mục Niệm Từ như thế nào cho phải, tuy ngày hôm qua được biết Mục Niệm Từ là quả phụ, nhưng họ người chồng quá cố của nàng là gì thì hắn cũng không rõ, gọi là Mục cô nương cũng không ổn.

“Cứ gọi tôi là Dương phu nhân.” Mục Niệm Từ nhàn nhạt nói, trong lòng có chút không vui, rõ ràng đang ở nhà, vì sao khi không nhìn thấy con gái đâu mà vẫn bình chân như vại thế được?

Mẫn Hình cũng không phải một kẻ ngu ngốc, lập tức phát hiện Mục Niệm Từ có một chút xa cách. Chỉ là hình ảnh nàng nhíu mày cũng đẹp đẽ như mảnh trăng non, khiến cho hắn bừng lên ý muốn ngâm thơ.

“Không biết…Dương phu nhân…có tiện vào chơi không?” Mẫn Hình tuy hỏi vậy nhưng lại mở rộng cửa, ý muốn nàng đi vào uống trà làm khách rõ rành rành.

Thấy “cha” hoàn toàn không chú ý đến mình, Mẫn Mẫn bất đắc dĩ tiến lên gọi, “Cha…”

Lúc này Mẫn Hình mới nhìn thấy con gái của mình, chỉ thấy trước mắt sáng ngời, hắn chưa từng thấy cô bé có bộ dạng lung linh đáng yêu như vậy bao giờ.

“Mẫn tiên sinh, lâu như vậy không nhìn thấy con gái mà ngài không lo lắng sao?” Mục Niệm Từ mất kiên nhẫn liền nói thẳng vấn đề.

“Cô Niệm Từ…đi vào rồi nói…” Mẫn Mẫn kéo kéo góc áo của Mục Niệm Từ, bày ra khuôn mặt vô cùng đáng thương, “Mẫn Mẫn mệt mỏi ~”

Mục Niệm Từ cúi người sờ sờ đầu nàng, “Được…”

Mẫn Hình lập tức mời Mục Niệm Từ đi vào, bộ dạng vui sướng kia khiến cho Mẫn Mẫn nhìn có chút đăm chiêu.

Trước còn kêu mệt lúc sau Mẫn Mẫn đã kéo Dương Quá đi khắp nơi thám hiểm, bỏ lại Mục Niệm Từ cùng Mẫn Hình ngồi ở phòng khách, mắt to trừng mắt nhỏ.

“Mắt to” đương nhiên là Mục Niệm Từ đang có ý trách cứ, “mắt nhỏ” là Mẫn Hình biết mình đuối lý nên ngồi rất ngoan ngoãn.

Mục Niệm Từ thở dài một hơi, “Hình như lệnh ái ở quý phủ không có người chăm sóc…”

“Không… thật ra…”, Mẫn Hình định bảo có nhũ mẫu, nhưng giọng nói lại nhỏ dần, hôm nay hắn vừa khéo nhìn thấy nhũ mẫu ra ngoài đấu mạt chược với ba cô sáu bà(*) phố đối diện, vừa mới trở về.

(*) Thành ngữ chỉ những người phụ nữ làm ăn bất chính.

Ngay sau đó Mục Niệm Từ liền đưa ra nguyện vọng “Nếu được, tôi rất muốn được chăm sóc lệnh ái, có thể để lệnh ái đến ở chỗ của tôi.”

Mẫn Hình liền nghĩ, như vậy chẳng phải là vừa không được gặp Mục Niệm Từ vừa không được gặp con gái ư, làm thế nào để có thể đồng thời được gặp cả hai người bây giờ? Hắn chợt nảy ra một ý, “Như vậy thì làm phiền Dương phu nhân quá, lúc trước tại hạ đã từng đồng ý sẽ dạy học cho lệnh lang, hay là thế này đi, buổi sáng Dương phu nhân tới chăm sóc cho Mẫn Mẫn, tại hạ sẽ mang lệnh lang tới lớp học.”

Nguyên Mục Niệm Từ cũng nhờ vào tay nghề may vá thêu thùa cùng đem những vật dụng tự tay làm ra cửa hàng bán để duy trì cuộc sống, bây giờ vừa có thể chăm sóc cho Mẫn Mẫn vừa không phải lo tiền học cho Dương Quá, đây đúng là cách vẹn cả đôi đường.

Thấy Mục Niệm Từ gật đầu đáp ứng, Mẫn Hình càng cười đến mặt mày hớn hở, nếu không phải mặt mũi hắn nhìn đứng đắn, nàng còn tưởng mình gặp phải yêu râu xanh.

Không biết từ lúc nào Mẫn Mẫn đã mang Dương Quá trở lại, thật ra hai đứa vẫn tránh ở gian ngoài nghe lén, vì trời cũng không còn sớm nên lát sau Mục Niệm Từ liền đưa Dương Quá về nhà.

Mẫn Hình dõi theo bóng Mục Niệm Từ đi xa dần mà trong lòng ngập tràn kích động, chỉ muốn ngay lập tức lao vào thư phòng viết mấy bài thơ để biểu đạt tâm trạng của bản thân lúc này. Hắn vừa cúi đầu liền nhìn thấy vẻ mặt như cười như không của Mẫn Mẫn, cảm giác cứ như tâm tư bị con gái mình nhìn thấu hết, Mẫn Hình nói một câu ngủ ngon liền chạy ra xa, giống như đang bị một mãnh thú đuổi đằng sau vậy.

Mẫn Mẫn ở phía sau phì cười chế giễu rồi lắc lư cái đầu mò về phòng ngủ. Trước lúc ngủ, vì không biết phải lấy nước ở đâu nên Mẫn Mẫn không thèm rửa mặt mà vật luôn xuống giường, dựa theo những lời Mục Niệm Từ đã dạy cởi áo ngoài rồi chui vào ổ chăn. Đêm nay, Mẫn Mẫn không phải chịu nỗi nhớ cha mẹ kiếp trước nữa, nàng ngủ thật yên ổn.

Sáng sớm Mẫn Mẫn được đánh thức một cách rất nhẹ nhàng, nàng vừa mở mắt đã nhìn thấy “cô” Niệm Từ mà mình vẫn nhớ suốt tối hôm qua.

“Tỉnh ngủ chưa? Trời đã sáng bảnh rồi.”, Mục Niệm Từ lấy quần áo ra, dạy Mẫn Mẫn cách mặc quần áo một lần nữa.

Nhìn thấy Mẫn Mẫn đã sắp nhớ hết, Mục Niệm Từ vuốt đầu nàng khen ngợi, “Mẫn Mẫn thật thông minh…”

Như bình thường chắc chắn Dương Quá đã chen vào, nói bản thân cũng rất thông minh, nhưng hôm nay lại không thấy bóng dáng Dương Quá đâu.

“Dương Quá ở đâu vậy ạ?”, Mẫn Mẫn được Mục Niệm Từ mang đi rửa mặt cũng không quên hỏi chuyện Dương Quá.

“Đến lớp học, nếu Mẫn Mẫn thích cũng có thể đến xem.” Lời nói của Mục Niệm Từ gợi lên sự tò mò của Mẫn Mẫn.

Mẫn Mẫn cũng chưa từng nhìn thấy hình dạng của một lớp học thời cổ đại nên sau khi ăn sáng xong liền năn nỉ Mục Niệm Từ mang mình đi.

Lớp học thực ra rất gần, nơi đây cũng là một trong những sản nghiệp của Mẫn phủ chứ không phải do Mẫn Hình thuê. Toàn bộ nơi này đã được Mẫn Hình sửa chữa lại, chỉ có một gian duy nhất, bên trong đặt hai mươi ba cái bàn, cách nhau rất xa. Những chiếc ghế tròn nhỏ bằng gỗ khiến người ta không dựa vào sau để ngủ được. Mẫn Mẫn cùng Mục Niệm Từ đến đúng lúc Mẫn Hình đang dạy chữ, mỗi học trò đều cầm một quyển sách trong tay. Dương Quá được ngồi ở hàng đầu tiên, Mẫn Hình vì thể diện của Mục Niệm Từ mà đặc biệt sắp xếp việc này.

Mẫn Mẫn còn tưởng rằng Dương Quá sẽ ngồi không yên, ai ngờ khi nhìn từ ngoài cửa sổ vào thì thấy anh bạn nhỏ Dương Quá đang rất chăm chú học từ mới. Không nhìn thấy cả mặt của cậu, nhưng khuôn mặt nghiêng làm lộ rõ sống mũi cao thẳng, đôi mắt thỉnh thoảng chớp chớp, lông mi hơi cong.

Mục Niệm Từ nhìn thấy Dương Quá học hành nghiêm túc liền lộ ra vẻ mặt hài lòng, Mẫn Hình cũng chú ý đến nàng, gật đầu như chào hỏi.

Dương Quá thấy Mẫn Hình gật đầu mới để ý mẹ và Mẫn Mẫn đều đang đứng ngoài. Cậu bé quay ra, vẫy tay với hai người.

Mẫn Mẫn cũng không biết sợ đi vào, ngồi xuống chỗ trống bên cạnh Dương Quá, tuy Mẫn Hình cho rằng con gái không tài mới là đức, nhưng ngại Mục Niệm Từ vẫn ở đây nên đành tùy ý Mẫn Mẫn.

Lúc mới đầu Mẫn Mẫn chăm chú cực độ, cũng cầm một quyển vở nhỏ để đọc, nhưng mà vừa mở trang đầu tiên ra nàng đã cảm thấy các con chữ như đang chọc mù mắt mình. Tất cả đều là phồn thể!!! Không có một chữ là giản thể!! Tuy rằng đoán mò nghĩa vẫn được, nhưng mà nếu bảo nàng viết thì không thể!

Tiếp theo Mẫn Hình bắt đầu dạy Tam Tự kinh, mấy câu cú cứng ngắc chỉ càng khiến nàng thêm buồn ngủ. Gió ấm áp khẽ thổi vào, Mẫn Mẫn ngồi tại chỗ la đà, vì thế đến khi Dương Quá nhìn sang Mẫn Mẫn thì nàng đã kê đầu lên bàn ngủ khò khò. Ánh sáng mặt trời chiếu lên người nàng tựa như tát lên một tầng phấn mật, hôm nay nàng lại còn mặc trang phục màu sắc ấm áp khiến cho người ta nhìn vào rất muốn ngủ theo.

Dừng lại dừng lại, mi còn đang học đó… Dương Quá vội vàng chuyển sự chú ý về bài học, ngẩng đầu lên thì thấy Mẫn Hình đang nhìn chăm chăm vào Mẫn Mẫn hiện còn đang say ngủ, trừng mắt vài lần, nhưng vì nàng dù sao cũng là con gái của mình nên đành cho qua không đánh thức.

Mục Niệm Từ đã sớm đến phòng bếp giúp việc, nàng thầm nghĩ Dương Quá cùng Mẫn Mẫn ở lớp học thì không có gì phải lo lắng.

Dương Quá thiên tư thông tuệ, Tam Tự kinh người khác phải học ba bốn lần thì cậu chỉ cần một lần, chữ Mẫn Hình dạy cậu bé cũng nhớ rõ, có người đang ngồi nhàm chán luyện viết chữ, thỉnh thoảng quay sang nhìn Mẫn Mẫn, hâm mộ nàng có thể ngủ say sưa như vậy.

Mẫn Mẫn tưởng rằng mình chỉ ngủ gật một lúc, khi tỉnh dậy thì thấy Dương Quá đang nhìn nàng cười.

Mẫn Mẫn vội lau miệng theo bản năng, nàng sợ mình chảy nước miếng sẽ tạo cơ hội cho Dương Quá trêu chọc, may mà ở dưới cằm không có dấu vết gì.

Dương Quá học theo bộ dạng của Mẫn Hình trước khi rời đi, chỉ vào Mẫn Mẫn lắc lắc đầu “Đứa trẻ không thể dạy!!”

Mẫn Mẫn nhìn khắp xung quanh thì phát hiện “cha” nàng và đám học trò đều đã đi mất, chỉ còn hai người là nàng và Dương Quá.

“Họ đã về từ lâu rồi, lúc này đang là giờ ăn cơm trưa…” Dương Quá gõ đầu Mẫn Mẫn, nhưng không kể chuyện cậu vì không muốn đánh thức Mẫn Mẫn đang ngủ say sưa mà dám nhịn đói chờ nàng dậy cùng ăn.

Mẫn Mẫn gật gật đầu, theo sau Dương Quá trở lại Mẫn phủ. Mục Niệm Từ vẫn đang đứng ở cửa lớn đợi hai người, Mẫn Hình tuy không hài lòng với việc Mẫn Mẫn ngủ gà ngủ gật trên lớp học, nhưng sự không vui này đã tan thành mây khói khi hắn hình dung đến cảnh tượng được ngồi cùng bàn ăn với Mục Niệm Từ.

Sau khi ăn cơm và nghỉ ngơi một hồi, Dương Quá phải tiếp tục lên lớp, bây giờ thì nói gì Mẫn Mẫn cũng không chịu đi theo, nàng cảm thấy rất lãng phí thời gian.

Mục Niệm Từ và Mẫn Mẫn sau khi đưa Dương Quá đến lớp học thì quay trở về Mẫn phủ chơi đá cầu linh tinh, Mẫn Mẫn cũng rất vui vẻ.

Khi Mục Niệm Từ đi chợ mua thức ăn cùng mọi người, một mình Mẫn Mẫn đăm chiêu cầm quyển sách mang từ lớp học về. Mặc dù không thể nói nàng là một kẻ thất học, nhưng chắc chắn chữ nàng viết ra trên thế giới này không ai hiểu.

Bẻ một cành cây nhỏ, Mẫn Mẫn bắt đầu luyện viết chữ trên nền đất, dù có hơi xấu xí kỳ dị nhưng vẫn có thể nhìn được. Sau khi nàng tự tay xóa hết mấy con chữ trên đất kia thì bỗng có một giọng nói từ đằng sau truyền đến.

“Ngốc quá, viết sai hết cả rồi!”, giọng nói này thật quen thuộc.

Mẫn Mẫn xoay người lại, quả nhiên, là Dương Quá.

“Thần tiên đều không biết viết chữ sao?”, Dương Quá lấy cành cây nhỏ mà Mẫn Mẫn đang cầm trong tay, sửa lại những lỗi mà nàng mắc phải.

Lúc đầu Mẫn Mẫn còn giận vì Dương Quá dám mắng nàng ngốc, nhưng sau khi nhìn mấy nét vạch vạch của hắn rồi đối chiếu với sách vở thì…hình như là nàng sai thật.

Dương Quá cũng cầm lấy cành cây nhỏ bắt đầu viết chữ, để Mẫn Mẫn có thể nhìn rõ nên cậu bé viết chữ thật là to, mỗi nét cũng vô cùng rành mạch chứ không loạn cào cào như chữ Mẫn Mẫn .

Dương Quá nhìn vẻ mặt của Mẫn Mẫn, khóe miệng cong lên, “Đây là tên của ta, đây là tên của ngươi, lại đây thử viết một lần xem nào…”

Tuy Mẫn Mẫn không phục khi bị tên nhóc con Dương Quá dạy viết chữ, nhưng mà nàng cũng không còn cách nào, không thể phủ nhận là nét chữ của hắn rất tinh tế. Mặt nàng đỏ bừng, nhưng cũng ngoan ngoãn cầm que viết.

“Trời ơi chỗ này phải ngoắc lên!”

“Trời ơi chỗ này thiếu một nét ngang!”

“Trời ơi chỗ này phẩy to quá!”

Mẫn Mẫn thấy Dương Quá đang vênh mặt lên trời, trong bụng liền bốc hỏa, đợi đến khi Dương Quá dựa vào gần liền cắn một phát lên khuôn mặt trắng trắng mềm mềm của hắn.

“Sao đang nhiên ngươi lại cắn ta!”, Dương Quá ôm lấy chỗ bị cắn, khó hiểu nhìn nàng.

Mẫn Mẫn cũng vuốt cằm, “Không biết vì sao… Đang nhiên muốn cắn…”

Dương Quá học theo dáng điệu của Mẫn Hình nâng cằm lên, “Viết tiếp đi ~ phải tập luyện nhiều mới được…”

Mẫn Mẫn không còn cách nào khác, đành phải cúi đầu viết lại. Dương Quá lại vênh váo tự đắc dạy Mẫn Mẫn chỗ này phải viết thế nào chỗ kia phải viết ra sao. Khi Mẫn Mẫn quay đi, Dương Quá mặt mày hớn hở, đuôi mắt cong cong, một tia nắng mặt trời thanh sạch chiếu vào đôi mắt cậu, nơi đó tràn đầy hình ảnh đang bĩu môi của Mẫn Mẫn.

3 thoughts on “[Thần điêu đồng nhân] Dương Quá! Thế nào lại là ngươi! – Hiên Hiên Oạt Khanh – Chương 7

Cho ta cái còm mén nào...^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: