[Thanh xuyên] Cuộc sống sâu gạo của mọt sách ở Thanh triều – Thiên Bản Anh Cảnh Nghiêm – Chương 9

CHƯƠNG 9: HOA CÚC XUI XẺO 

Những ngày cuối năm qua đi, trong phủ Tứ gia cũng có không khí lễ mừng năm mới. Khi phúc tấn Ô Lạt Na Lạp Thị đích thân tặng lễ vật cho các viện thì Đông Thục Lan cũng có một phần, coi như là tỏ lòng biết ơn. Sau khi sự việc ở phủ Thái tử phát sinh, Đức Phi nương nương từng đặc biệt gọi Ô Lạt Na Lạp Thị vào cung, khen ngợi nàng có cách trị gia, đồng thời bóng gió dặn nàng phải chú ý đến Đông cách cách. Thế nhưng trong khoảng thời gian này Đông Thục Lan vẫn luôn trước sau như một ở trong viện của mình, vừa đọc sách vừa chăm sóc cho Tiểu Thuý, ngay cả Đông trắc phúc tấn phủ Thái tử tới nàng cũng tránh không gặp, không gây chuyện sinh sự, nhìn qua có vẻ Đông cách cách này không định gây chuyện, rất biết điều.

Những phúc tấn, cách cách của các viện khác đã đố kị ngay từ đầu. Họ ghen ghét vì danh tiếng Đông cách cách bỗng dưng nổi như cồn, thế nhưng sau khi thấy Tứ gia căn bản không để ý đến nàng thì họ biến thành giễu cợt, châm biếm nàng uổng phí tâm cơ, chẳng những không được gì vào tay mà còn đắc tội với Thái tử phi. Dĩ nhiên những lời này không truyền đến tai Đông Thục Lan, cho dù trong lúc vô tình lỗ tai quét qua hai câu thì nàng cũng nghe không hiểu. Có người thường xuyên bị hở mạch ở một chỗ nào đó trong hệ thần kinh (tiếp thu kém), hoặc đoản mạch (hiểu sai ý), loại tình huống này thường thường sẽ khiến cho đối phương tức giận đến nỗi nổi trận lôi đình, mà khổ chủ lại hoàn toàn không rõ đối phương đang tức giận cái gì, giết người trong vô hình, là vũ khí lợi hại hạng nhất. Đương nhiên, chuyện này nói sau.

Do Tiểu Thúy đang dần dần khoẻ lại, Đông cách cách lại khôi phục cuộc sống “heo” trước kia. Đối với năm mới ở cổ đại, Đông Thục Lan vẫn còn rất tò mò, dù sao ở hiện đại nhiều phong tục tập quán đã biến mất. Thấy Tiểu Thúy ôm một bình hoa cúc vào nhà, khoé miệng mỗ Lan liền giật giật.

“Tiểu Thúy, hoa cúc này… là ai đưa?”

“Thưa tiểu thư, hoa cúc này gần với chữ ‘cát’, để cầu nói năng trôi chảy, Thái Cách phải vất vả lắm mới tranh được về. Tiểu thư không thích sao?”

 “Tranh?” Khoé miệng lần nữa co rút: “Tiểu Thúy này, ngươi bảo Thái Cách cứ tranh cây quất (là kim kết, có chữ “kim” nghĩa là vàng) trước đã, có bao nhiêu tranh bất nhiêu, sau khi trở về tiểu thư ta sẽ nói cho ngươi biết tại sao”.

“Dạ”. Tiểu Thúy lại ôm bình hoa xoay người đi ra khỏi cửa phòng.

Chỉ một lát sau Thái Cách đã dẫn người ôm tới ba chậu quất nhỏ, những chậu to đều đã bị đoạt hết. Trong dịp đầu năm mới quất cũng là loại hàng hoá hạn chế.

“Nô tài đáng chết, không biết Đông cách cách không thích hoa cúc, xin cách cách trách phạt”.

“Không sao, ngươi cũng là có ý tốt, gần sang năm mới cầu may mắn, đứng lên đi”.

“Tạ cách cách đã không trách tội. Xin cách cách ra lệnh, ba chậu quất này để ở chỗ nào?”

“Hai chậu để ở cửa, một chậu để trong phòng”.

“Dạ”.

Thái Cách quay người nhưng không lập tức lui đi mà nhìn về phía Tiểu Thúy, muốn nói lại thôi.

“Tiểu thư”.

“Có chuyện gì?”

“Thái Cách muốn hỏi tiểu thư trồng mấy cây thủy tiên này như thế nào? Thủy tiên nhà khác khi lớn đều vừa cao vừa thẳng, chỉ có của tiểu thư thì cả hoa cả lá đều cong lại, còn buộc một một dải gấm đỏ, rất đáng yêu”.

Thục Lan bĩu môi, tay nghề này chính là bị bóc lột mà luyện ra được. Nhớ nhiều năm trước đó, nàng là người nhỏ nhất nhà, mỗi lần đến thời điểm cuối tháng mười, đầu tháng mười một thì cha nàng sẽ ném cho bảy, tám cây thủy tiên, bắt nàng tạo hình, sau đó lại đưa cho ông bà nội ngoại, cô dì chú bác trong nhà, hoàn toàn là bóc lột sức lao động trẻ em phi pháp. Lần trước đột nhiên nàng nhớ lại một chút cảm giác bị bóc lột ấy cho nên mới bảo Tiểu Thúy đi lấy mấy cây thủy tiên về: “Hiện tại đã quá mùa, nếu ngươi còn tìm được hoa thuỷ tiên thì ta sẽ dạy ngươi cách làm”.

“Tạ ơn cách cách”. Thái Cách mừng rỡ.

Thấy bọn họ lui ra, Đông Thục Lan lấy tay sờ lên vô số quả quất tròn trịa, thật sự rất đáng yêu.

“Trước giờ chưa từng nghe nói tiểu thư người không thích hoa cúc”.

“Cúc không chỉ gần với ‘cát’ mà còn dùng để tế, tế cái gì? Đương nhiên là người chết”.

“Tiểu thư!” Tiểu Thúy lấy hai tay che miệng.

“Có những nơi hoa cúc đặc biệt dùng để bái tế người chết, người ta nói đầu năm mới để hoa cúc trong phòng là rất xui”.

“Nô tỳ đáng chết!”

“Đứng lên đi, vì thế ta mới nói là ta không thích, nếu trực tiếp nói thật với Thái Cách thì ông ta không định lấy cái chết để tạ tội mới lạ đấy! Giống như cây quất này, là ‘kim’, cho dù là bái tế thì cũng là bái vàng, là thần tài!”

“Vậy để nô tỳ bảo Thái Cách đem hết số hoa cúc trong viện ra ngoài!”

“Trong viện của chúng ta còn hoa cúc sao?”

“Vâng, tiểu thư thích hoa gì? Để nô tỳ bảo Thái Cách đi tìm”.

“Ừm… ta đây không thực sự… Đúng rồi, có loại cây đuổi muỗi nào hay không?”

“Đuổi muỗi?” Tiểu Thúy mờ mịt, không hiểu tiểu thư đang nói cái gì.

“Chính là… loại cây này có thể toả ra một thứ mùi mà côn trùng nhỏ không thích, không muốn lại gần, đến mùa hè mấy con muỗi rất đáng ghét”.

“Nô tỳ hiểu ý của tiểu thư rồi”.

“Ta không rõ tên của loại cây này lắm, lát nữa ta xem lại sách, ngươi cũng bảo Thái Cách nhìn một chút xem, nếu quả thật hữu dụng thì trồng nhiều một chút ở xung quanh phòng”.

“Vâng, Tiểu Thúy nhớ kỹ”.

“Về chuyện hoa cúc thì cứ nói ta không thích là được rồi, đừng nhiều lời làm gì, nếu không một câu nói lại uổng mạng bao nhiêu người, gần sang năm mới, đừng tạo nghiệp chướng cho bản thân”.

“Tiểu Thúy hiểu”.

“Còn nữa, bảo với bọn họ là năm mới sắp tới, nên lo liệu cho gia đình mình đi thôi, ai có liền sớm trở về, không có gánh nặng gia đình thì tối nay cùng ta ăn cơm. Coi như chủ tử ta đây cảm ơn mọi người một năm qua đã vất vả cực nhọc”.

“Tiểu Thúy thay mặt mọi người đa tạ tiểu thư”.

Buổi tối trước khi ăn Đông Thục Lan liền đóng cửa cài khoá, phải biết rằng trong những truyện xuyên không mặc dù các a ca cùng phúc tấn sẽ chúc mừng năm mới ở trong cung, nhưng có thể sau khi ăn xong cơm tất niên, mấy binh đoàn này sẽ đi tản bộ khắp nơi, lại còn luôn gặp được nữ chính. Mặc dù khoá cửa chưa chắc đã giúp được gì nhưng thà có còn hơn không, dù sao cũng có thể trì hoãn.

Chỉ không ngờ đến tối, những người có gánh nặng gia đình cũng không ở nhà mà mang cả nhà cả miệng tới cùng ăn cơm. Chuyện này làm cho bữa cơm tất niên của Đông Thục Lan vốn có chút quạnh quẽ thoáng cái đã náo nhiệt hẳn lên.

“Năm mới đến chúc cho những người trong viện này ai nấy đều bình an vô sự. Vô tai vô nan, cạn chén!”

“Cạn chén!”

Ăn một lúc bỗng có chút nhàm chán, mắt Đông Thục Lan bắt đầu đảo quanh: “Thái Cách, hôm nay ngươi đưa nhầm hoa, ngươi nói bản cách cách phải phạt ngươi như thế nào?”

Một hồi im lặng, bầu không khí rộn rã hoàn toàn biến mất. Thái Cách đứng lên, quỳ một gối xuống: “Xin cách cách trách phạt”.

“Vậy… phạt hát được không?”

“Cái này… cái này… Thái Cách không biết”. Mặt Thái Cách có chút hồng.

Có điều bầu không khí đã thoải mái trở lại.

“Tiểu Thái Cách, ngươi từng nghe a mã hát chưa?” Thục Lan cười hì hì hỏi đứa bé trai mà Thái Cách đưa tới.

Lắc đầu.

“Thế muốn nghe a mã ngươi hát hay không?”

Đứa trẻ nhìn a mã nhà mình một lát rồi trịnh trọng gật đầu rất đáng yêu: “Muốn”.

“Cái này, cách cách tha cho Thái Cách có được không? Cha thật sự không biết ca hát đâu”. Con dâu nhà Thái Cách cầu tình thay cha chồng.

“À, có một chuyện này không biết có thật hay không. Ta nghe nói nam nhân dân tộc Mãn khi theo đuổi nữ nhân đều hát tình ca. Hay là ta lầm rồi?”

Bầu không khí thoáng cái đã nóng lên, không ít người bắt đầu ồn ào.

“Thái Cách, xem thể cốt ngươi thế này, ngươi đã từng ở chiến trường đúng không?”

“Dạ”.

“Vậy… ngay cả quân ca cũng không biết hát?”

“Cách cách muốn nghe quân ca sao?” Thái Cách lúc này mới thật sự kinh ngạc.

“Hát đi, cho những nữ tử trốn trong khuê phòng chúng ta cảm nhận được khí phách hào hùng của nam tử”.

“Vâng thưa cách cách”.

Ngay sau đó, một thanh âm có phần khàn khàn hát lên khúc quân ca hào hùng, trong tiếng pháo trúc giao thừa, có chút đột ngột mà phiêu đãng ở một góc bầu trời trong phủ Tứ bối lặc. Nhìn cảnh tượng như vậy, nghe khúc hát như vậy, tâm tư Đông Thục Lan không kìm được bay tới kiếp trước, nàng thích nhất Hàn Lỗi, hắn hát một vài bài ca hào hùng như Bách chiến anh hùng, Thiên cổ anh hùng lãng đào sa vân vân, giọng hát Hàn Lỗi so với Thái Cách hùng hậu hơn, âm vực cũng rộng hơn, nhưng vì sao mà trước mắt nàng lại có chút mơ hồ…

“Tiểu thư, tiểu thư sao người lại khóc?” Giọng nói lo sợ của Tiểu Thúy từ nơi xa truyền đến.

Thục Lan lấy tay sờ mặt, đúng là có hơi ướt, nàng hít hít mũi, dốc sức vỗ tay: “Hát thật hay, Thái Cách ngươi hát làm ta cũng phải khóc vậy mà dám nói mình không biết ca hát. Phải chịu phạt, phạt ngươi hát thêm bài nữa”.

“Sao lại như vậy, tiểu thư…” Tiểu Thúy giúp đỡ giải vây.

“Tiểu thư, thật sự tha cho nô tài đi”.

“Vậy thì phạt ngươi ba chén rượu”.

“Nô tài nhận phạt”.

Tiếng cười đùa lại bắt đầu.

Ở ngoài cửa viện có người theo âm thanh mà đến, vẫn đứng ở ngoài cửa, lẳng lặng nghe quân ca. Mãi cho đến khi tiếng hát biến mất, tiếng cười đùa lại bắt đầu, thân hình người nọ vẫn không động.

“Lỗ Thái”.

“Vâng thưa gia”.

“Có biết ai vừa hát không?”

“Là a mã của thuộc hạ. Người bây giờ ở trong viện Đông cách cách làm thợ trồng hoa”.

“Thái Cách? Sao ngươi không cho ông ấy hưởng phúc an nhàn?”

“A mã quá nhàn rỗi, người nói thể trạng mình vẫn còn khoẻ mạnh, nếu không làm cái gì ngược lại sẽ dễ dàng ngã bệnh, vậy nên a mã đã thỉnh phúc tấn cho một công việc nhẹ nhàng”.

Dận Chân không nói gì nữa, xoay người rời đi. Lỗ Thái biết tính tình của gia nên vội vàng đi theo, cũng không nói nhiều.

Advertisements

10 thoughts on “[Thanh xuyên] Cuộc sống sâu gạo của mọt sách ở Thanh triều – Thiên Bản Anh Cảnh Nghiêm – Chương 9

    • hì hì, ừ thì nhiều lúc Đông Thục Lan cũng sẽ thể hiển tài năng (xuyên không mà), nhưng mà tỷ cũng chẳng quan tâm tranh sủng hay mấy cái xì căng ấy lắm, chỉ ăn ngủ rồi chờ chết thôi =))))

  1. Thật! Cái cảnh hoa gì gì đó mà nữ 9 làm ấy! Ta ko biết tưởng tượng mần sao hết! Nàng chèn hình vào có khi dễ hiểu hơn nha!
    Hay là sau này chỗ nào tả cảnh hoặc trang phục rườm rà nàng cứ để nguyên, chèn hình vào là dc rồi 😀

Cho ta cái còm mén nào...^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: