[Thanh xuyên] Cuộc sống sâu gạo của mọt sách ở Thanh triều – Thiên Bản Anh Cảnh Nghiêm – Chương 2

CHƯƠNG 2: PHÚC TẤN XUẤT HIỆN

Đêm đó, bạn học Trình Mĩ Hảo nằm trên chiếc giường gỗ được chạm trổ tinh tế, nhưng mà một chút cảm giác buồn ngủ cũng không có. Từ chỗ Tiểu Thuý, nàng biết được chuyện này đã khiến phúc tấn để ý, nhưng mà phúc tấn không biết chi tiết, chỉ nghĩ đơn giản là trên đường trở về nàng không cẩn thận bị đập đầu, như vậy, trong hai hôm nay phúc tấn rất có thể sẽ tới thăm.

Phúc tấn của Dận Chân là ai nhỉ? Hình như tên là Ô* gì gì đó, nàng có con trai tên là Hoằng Huy, đáng tiếc chết quá sớm, nếu không chắc hẳn ngôi vị Hoàng đế kia sẽ là của hắn. Dường như Dận Chân rất cưng chiều đứa con trai này, tình cảm vợ chồng của bọn họ cũng không tồi, bên ngoài có thể coi là một đôi vợ chồng kiểu mẫu. Ngoài ra còn có Nữu Hỗ Lộc Thị, cái tên này dễ nhớ hơn bởi vì nàng chính là mẹ của Càn Long, còn có một Thân vương đệ đệ khá thân thiết với Càn Long nữa. Hơn hết, mẫu thân của hai người trong tiểu thuyết chưa thấy cãi nhau bao giờ, không biết có phải thật không. Trên sách viết rằng muội muội của Niên Canh Nghiêu (tâm phúc của Ung Chính một thời gian dài trước khi ông bước lên ngai vàng) đẹp tựa thiên tiên, rất được Dận Chân yêu thương, chỉ có điều bạn học Trình Mĩ Hảo không cảm thấy Dận Chân là loại người dễ dàng bị sắc đẹp mê hoặc, tuy ai cũng có lòng yêu cái đẹp, nhưng chuyện này không thể không liên quan đến việc thiết lập giao tình với Niên Canh Nghiêu, so với việc tin rằng Dận Chân có tình cảm sâu sắc với muội muội của Niên Canh Nghiêu, nàng chẳng thà tin rằng tình cảm của Dận Chân và phúc tấn thật hơn một chút, trong sáng hơn một chút. Còn Lý trắc phúc tấn thích huênh hoang kia nữa, có vẻ nàng ta cũng rất được sủng ái, thế nhưng không thể bằng muội muội của Niên Canh Nghiêu được, chỉ cần nhìn vào cuộc đời hai đứa con của họ là có thể biết được điều này. Những chuyện khác nàng không mấy ấn tượng. Lại nói đến vị Đông cách cách này, nghe cách Tiểu Thúy kể về Đông gia, có thể thấy đây là một cuộc hôn nhân chính trị để mượn sức Hán kỳ, thế nhưng Đông cách cách này cũng quá thảm. Dận Chân dù muốn mượn sức Hán kỳ, nhưng lại ra vẻ khinh thường không quan tâm đến nàng.

* Phúc tấn Ô Lạt Na Lạp Thị (1679-1731), sau là Hiếu Kính Hiến Hoàng hậu.

Thôi quên đi, bây giờ nàng vẫn nên suy nghĩ cho bản thân mình thì hơn, có thể chắc chắn rằng ông trời không thích cuộc sống heo của người nào đó trôi qua quá mức tốt đẹp, vậy nên mới phải cho nàng xuyên không! Bây giờ oán trời trách đất cũng vô dụng, thậm chí nàng còn phải cảm tạ ông trời vì đã không đưa nàng đến vùng quê hoang dã, hay mấy nơi như cung đình nội viện, mà cho nàng thành tiểu chủ, được người hầu hạ, chứ không phải đi hầu hạ người ta, bằng không nàng nhất định sẽ bị đánh cho tàn phế, phải xuyên không thêm lần nữa. Người nào đó được gọi là người thế kỉ mới, thế kỉ hai mươi mốt, chưa từng được huấn luyện cách hầu hạ người khác, không biết đun bếp (ở nhà dùng bếp ga, khí thiên nhiên hoặc điện, nấu nướng ngoài trời thì dùng bình ga du lịch), chưa trải qua một khóa huấn luyện sinh tồn nơi hoang dã nào, kể cả ngũ cốc cũng chỉ phân biệt được hai ba loại, chân tay chắc chắn không chăm chỉ. Người nào đó cũng được coi là người xuất thân từ gia đình trí thức, di truyền tính thích đọc sách, sau khi công nghệ phát triển, nhanh chóng biến thành ôm máy vi tính. Khụ… có câu “trong trăm người, người vô dụng nhất là thư sinh”. Vì vậy, nàng phải cảm tạ ông trời đã không gửi nàng tới nhầm nơi, chỉ đổi địa điểm cho nàng làm sâu gạo, không bắt nàng phải bôn ba vì cuộc sống, hay ngày nào cũng phải lo lắng bảo vệ tính mạng.

Mĩ Hảo trở mình, chỉ tiếc đây là triều Thanh, mặc dù quy củ của phụ nữ không nhiều vô số kể như triều Tống, nhưng cũng không thể tuỳ tiện nói lung tung, bằng không nhất định sẽ rơi đầu, nàng không tự chủ được sờ sờ cổ của mình, ông trời đã đủ bận rộn rồi, nàng không nên tạo thêm phiền toái cho ngài, hơn nữa lần sau đầu thai ai biết có thể tốt số như thế này được nữa không. Nghĩ tới đây, Trình Mĩ Hảo không nằm tiếp được nữa, từ từ ngồi dậy. Tiểu Thúy ngủ ở gian phòng nhỏ cách vách nghe thấy động tĩnh liền tỉnh dậy cầm đèn sang xem xét.

“Tiểu thư?”

“Ngồi đi”.

“Nô tỳ không dám”.

“Cứ ngồi đi, để đèn xuống bên cạnh, ta còn có chút chuyện muốn nói”.

“Dạ”.

“Tiểu Thúy, những chuyện trước kia ta đã không nhớ rõ. Chuyện này nhất định không được để cho người khác biết, bằng không thì coi chừng cái đầu của ngươi”.

Tiểu Thúy lại quỳ xụp xuống: “Tiểu thư tha mạng!”

“Đứng dậy rồi ngồi lại đi, không phải ta vẫn đang nói sao?”

“Dạ”. Tiểu Thúy hoang mang mất bình tĩnh.

“Vì vậy, trong vòng hai ngày này, ngươi phải đem những kiêng kỵ và quy củ trong phủ nói hết với ta, chờ sau khi ta hồi phục thì dạy ta lễ nghi, không sợ chuyện lớn, chỉ sợ chuyện bất ngờ, không được để lộ sơ hở, ngươi phải giúp ta, cố gắng đứng bên cạnh nhắc nhở ta”.

“Nô tỳ hiểu”.

“Chúng ta đi một bước tính một bước, hiện tại ở chỗ này còn có thể chắn gió chắn mưa, còn có thể được ăn cơm no, không phải chịu ức hiếp, cứ như vậy đã. Ngươi có oan ức hay khó khăn gì thì nói với ta đầu tiên, để ta xem có thể giúp ngươi hay không. Ta đây làm chủ tử không có tài cán gì, chỉ có thể bảo đảm rằng nếu ta có một miếng cơm thì cũng sẽ không thiếu phần của ngươi”.

“Đa tạ tiểu thư. Nô tỳ từ nhỏ đã theo tiểu thư, bất luận tiểu thư biến thành thế nào thì vẫn là tiểu thư của nô tỳ, vậy nên tiểu thư dù muốn đi đâu cũng xin cho nô tỳ theo cùng”.

Xem ra đây là một cô bé thông minh, hi vọng nô tính của nàng thật sự mạnh mẽ, bằng không, người bên cạnh không tin tưởng được ai, ngay cả ngủ cũng không thể yên giấc.

Quả nhiên, chưa tới hai ngày phúc tấn đã tự mình tới cửa để thăm hỏi, đồng thời mang theo một chút thuốc bổ.

“Vết thương trên trán Lan muội muội chắc không còn gì đáng ngại nữa nhỉ?”

“Tạ ơn phúc tấn đã quan tâm”.

Sau đó, nàng nghiêm mặt, quay đầu về phía Tiểu Thúy khiển trách: “Những kẻ nô tài như các ngươi hầu hạ kiểu gì vậy?!”

Tiểu Thúy lại quỳ xụp xuống, liên tiếp dập đầu: “Nô tỳ đáng chết, nô tỳ đáng chết!”

Trình Mĩ Hảo, không, bây giờ là Đông Thục Lan (nhất định phải quen với cái tên này, nếu không rất dễ dàng lộ tẩy) nghe âm thanh này cũng cảm thấy đau, cuống quýt cầu tình: “Phúc tấn, là tại chính muội không cẩn thận, chuyện không liên quan đến Tiểu Thúy, là thật đấy ạ, lần sau nhất định muội sẽ cẩn thận hơn”.

“Đứng lên đi, nếu còn lần sau, cẩn thận ta lột da của ngươi!”

“Tạ ơn phúc tấn đã không phạt”. Lại thêm một cái dập đầu nặng nề.

Tiểu Thuý vừa đứng dậy, Đông Thục Lan liền đưa mắt nhìn qua, quả nhiên trán nàng ấy đã đỏ tấy cả lên.

“Lan muội muội, chuyện không cẩn thận đập đầu lần này ta chưa báo lại với bối lặc gia, muội cũng biết gia ở trên triều có nhiều công việc bận rộn, hơn nữa gia cũng không… mong muốn có loại chuyện như thế này phát sinh, chúng ta cho dù không thể chia sẻ bận rộn nhưng cũng không nên gây thêm phiền toái, muội nói có phải hay không?”

“Phúc tấn nói rất phải, Thục Lan sơ ý, sau này nhất định sẽ cẩn thận”.

“Vậy ta không quấy rầy muội nghỉ ngơi nữa”.

“Cung tiễn phúc tấn, Tiểu Thúy…”

“Không phiền, Tiểu Thúy ngươi nên ở lại hầu hạ cho cẩn thận”.

“Dạ”.

Thục Lan nhìn Tiểu Thúy ra hiệu, Tiểu Thúy liền đứng ở cửa len lén trông ra bên ngoài, chỉ một lát sau nàng đã quay người lại: “Tiểu thư, phúc tấn đã đi ra vườn rồi”.

Thục Lan thở phào nhẹ nhõm, ngoắc tay bảo Tiểu Thúy đi tới bên giường (đại phu còn chưa cho nàng xuống giường, mà Tiểu Thúy lại sợ để lại di chứng, vậy nên nàng cũng nghiêm túc chấp hành). “May quá, trán không bị trầy da. Ngươi cũng thật là, dập đầu mạnh như vậy làm gì, không biết đau à? Đi nhìn xem phúc tấn có đem thứ đồ dưỡng da nào tốt đến không, lấy bôi một chút đi”.

“Chỗ đó không sao nữa rồi, tiểu thư không cần lo lắng, hai ngày nữa sẽ tự khỏi”.

“Có chỗ không ổn, ta ngày nào cũng phải nhìn vào ngươi, đi”.

“Vâng, đa tạ tiểu thư”.

Phúc tấn thứ nhất đã tới, người thứ hai họ Lý chắc hẳn cũng sẽ tới để chế giễu một phen, hi vọng nàng ta không ngu xuẩn đến mức để Dận Chân phát hiện ra chuyện mình làm, như vậy chẳng khác nào tự bê đá đập vào chân mình. Không biết có ai phụ trách quản lý các phúc tấn không, nàng mà thu phục được người đó thì còn gì bằng. Phải biết rằng, điều kiện tiên quyết để sống đời sâu gạo chính là hoàn cảnh yên bình!

Advertisements

10 thoughts on “[Thanh xuyên] Cuộc sống sâu gạo của mọt sách ở Thanh triều – Thiên Bản Anh Cảnh Nghiêm – Chương 2

  1. ah haha. mong nàng làm chuyện này nhanh nhanh
    Thanh xuyên thì ta chỉ thích Nhất Chân Tâm thôi.
    Mong là bộ này cũng nhẹ nhàng như vậy,.
    Cảm ơn nàng rất nhìu hì hì

Cho ta cái còm mén nào...^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: