[Xạ Điêu đồng nhân] Đào chi yêu yêu – Tái Húc – Hồi 1

Mùa xuân tháng ba, hoa đào bay bay.

Trong rừng truyền đến một tiếng gọi trong trẻo lạnh lùng còn mang chút lo lắng – “A Hành!”

Vừa nghe thấy cái tên này, ta liền không nhịn được mà run lên. Thỉnh đừng tìm ta, ta không phải A Hành đâu.

Ta ngẩng đầu nhìn trời cao, trong mắt tràn ngập bi ai.

Năm ngày trước, ta chỉ vì đọc sách mệt mỏi nên lên giường ngủ trưa, kết quả vừa tỉnh ngủ liền phát hiện mình đang nằm trong một cỗ quan tài, trên người mặc phục sức cổ đại chỉ mới thấy trên truyền hình, bên cạnh còn có một đại soái ca cổ đại đang trừng mắt nhìn ta!

Suất ca kia vừa nhìn đến ta thì cả ngọc tiêu trên tay cũng rơi xuống đất, hại ta tưởng rằng bản thân vừa tỉnh lại đã trở nên khuynh quốc khuynh thành. Khi ta bắt đầu cố hết sức cử động cái thân thể cứng ngắc như xác chết này, muốn leo ra ngoài quan tài thì hắn mới hồi phục lại tinh thần, kích động lay lay bả vai yếu ớt của ta, vừa mừng vừa sợ gọi ta là “A Hành”.

“Xin đừng lay nữa, ta nôn mất…” Ta yếu ớt nói. Cho hỏi lịch sự chút, ngươi là thúc thúc hay phụ thân của Mã Cảnh Đào vậy? Lắc kiểu này thì đến bất tử cũng chỉ còn lại nửa cái mạng.

Hắn đem ta ra ngoài hầm ngầm*, dùng “khinh công” trong truyền thuyết mang ta xuyên qua một mảnh rừng hoa đào, một ý tưởng đáng sợ chợt hiện lên trong đầu ta.

(*) quan tài của Phùng Hành được Hoàng Dược Sư đặt trong một hầm ngầm.

Ngọc tiêu, A Hành, rừng hoa đào…

Ta nhìn người kia: một thân áo xanh, dáng vẻ văn nhân, võ công hiển nhiên không tầm thường, không ôm hi vọng mà hỏi: “Ngươi cũng sẽ không trùng hợp mà họ Hoàng chứ?”

Người nọ cúi đầu, cho ta một cái mỉm cười khuynh quốc khuynh thành: “Đương nhiên”.

Thế là ta hôn mê.

Khi tỉnh lại thì đã là chuyện hai ngày sau.

Từ đó trở đi, ta thử tuyệt thực, trèo tường, thắt cổ… Bất luận hôn mê bao nhiêu lần, tỉnh lại vẫn đang ở đảo Đào Hoa, thế là ta hoàn toàn tuyệt vọng.

Từ fan của Hoàng Dược Sư biến thành người bên gối của hắn, tác giả ngươi quả nhiên là mẹ kế!

***

Tướng mạo thanh cù, phong tư tuấn tú, ung dung tiêu sái, khí vũ hiên ngang.

Nhìn theo thân ảnh đi từ trong rừng đào ra, ta không khỏi âm thầm thở dài một hơi. Kim lão gia tử đúng là không gạt người, trên thế giới quả thật có yêu nghiệt như vậy…

“A Hành, nàng lại đi lung tung rồi, không sợ lạc đường sao?” Thản nhiên trách cứ.

“Muốn để ngươi tìm không thấy!” Trong lòng ta thầm làm mặt xấu.

“A Hành!” Thanh âm hắn trầm một chút.

“Ta không phải A Hành”. Ta bực mình nói, cái thời đại này dễ dàng chấp nhận chuyện chết đi sống lại như vậy sao?

Trên gương mặt tuấn nhã nào đó dường như có vẻ bất đắc dĩ, “Vậy nàng nói xem nàng là ai?”

“Ta…” Ai, chuyện này phải giải thích thế nào đây? Nếu ta nói thì chắc chắn sẽ bị coi là một kể điên từ đâu chui ra, hoặc sẽ bị một chưởng đánh chết!

Ta buồn bực.

Truyền thuyết nói Hoàng Dược Sư giết người không chớp mắt, lại có một mối tình thắm thiết với thê tử, ngay cả thi thể cũng coi như bảo bối, nếu hắn biết thân thể ái thê hắn bị một người không rõ xâm nhập, chẳng phải sẽ đánh cho ta hồn phi phách tán sao? Chi bằng tương kế tựu kế, trước cùng hắn ở chung vui vẻ một đoạn thời gian, việc giả mạo về sau hãy nói cho hắn, Hoàng Dược Sư này có tiếng là hay bao che khuyết điểm, đến lúc đó rất có khả năng sẽ nhớ lại tình cũ rồi tha cái mạng nhỏ của ta… Ai, càng nghĩ càng cảm thấy vô cùng khả thi.

Hoàng Dược Sư tự động đem sự trầm mặc của ta lý giải thành không còn gì để nói, thanh âm mềm mỏng: “Người một khi sống lại sẽ quên mất chuyện trước kia, loại chuyện này ta đã nghe kể rồi. Nàng cũng đừng nóng vội, từ từ sẽ nhớ lại”.

Ta trầm mặc gật đầu.

“Nào, theo ta đi gặp Dung nhi”.

Gì?

Ta ngẩn ra sững sờ nhìn hắn.

“Sao vậy, đừng bảo ngay cả Dung nhi nàng cũng đã quên nhé?”

Đương nhiên không quên, vấn đề là cô bé không phải do ta sinh ra! Một cô nương hai mươi tuổi, vô duyên vô cớ có thêm một đứa con gái đến gọi mẹ, thử hỏi chịu sao nổi?

“Ta không muốn đi”. Ý thức được bản thân đã cự tuyệt quá nhanh, ta vội vàng thêm một câu: “Ta đột nhiên xuất hiện như vậy, e rằng sẽ làm con bé sợ”.

“Nàng không cần lo lắng, con gái nhìn thấy nàng chắc chắn sẽ rất vui vẻ”.

“Không…ta không nhớ rõ con bé, nếu nó biết sẽ bị tổn thương”. Ta vùng vẫy những cái cuối cùng.

“Không đâu, Dung nhi rất hiểu chuyện, nhất định có thể tự lý giải”.

Chính vì vậy ta mới sợ cô bé này ngay từ khi còn nhỏ đã có thể vạch trần ta… Trong lòng ta điên cuồng phun lệ, Hoàng Dược Sư yêu lão bà đến tẩu hoả nhập ma nên sẽ tự động xem nhẹ những cử chỉ không bình thường của ta, nhưng con gái của hắn là một nha đầu vô cùng tinh quái, đi gặp cô bé thì chắc một cái mạng nhỏ này của ta cũng đánh rơi luôn!

Ta cắn răng, chuyện tới nước này…

Ta giữ chặt tay áo hắn, sử dụng kế loli trong truyền thuyết: thuần khiết ngửa đầu bốn mươi lăm độ, lệ lóng lánh, “Hoàng ca ca, ta không muốn đi, không muốn đi…”

Trong nháy mắt kia, dường như ta có thể thấy được khuôn mặt vốn trắng noãn của Hoàng Dược Sư có biết bao nhiêu thất sắc… Ối, có khi nào nguỵ loli lớn tuổi là ta sẽ bị đánh rồi vứt đi không?

“…Hoàng ca ca?” Tuấn mi hơi nhíu.

Tuy rằng phát âm giống nhau nhưng hàm nghĩa hai chữ “ca ca” này khác nhau rất lớn đó, nhưng đương nhiên ta sẽ không nói cho hắn biết cái sai biệt không thuần khiết kia, thế là ta cố tình không để ý ánh mắt nghi hoặc của hắn, tiếp tục ngửa đầu bốn mươi lăm độ lệ lóng lánh. “Ta không muốn đi…”

Hoàng Dược Sư xoa xoa thái dương, khoát tay nói: “Thôi vậy, chờ khi nào nàng tự muốn gặp Dung nhi thì hãy đi”. Nói xong, hắn nâng tay thuận tiện vén sợi tóc của ta, nụ cười trên mặt có phần bất đắc dĩ: “Không hiểu sao ta lại cảm thấy nàng còn giống đứa nhỏ hơn cả Dung nhi”.

Hình như cảm nhận được ta nháy mắt trở nên cứng ngắc, hắn buông bàn tay ra sau người, thần sắc tự nhiên nói: “Đói bụng không? Bữa trưa đã chuẩn bị xong rồi, đi thôi”.

Ta máy móc gật đầu, đuổi kịp theo bước chân hắn.

Dọc theo đường đi không ai nói chuyện. Hoa đào vẫn còn nhảy múa trong gió, ta trộm liếc mắt nhìn khuôn mặt nghiêng của hắn, mặt bất giác đỏ lên.

“Suy nghĩ gì vậy?”

Nghĩ ngươi đúng là một mỹ nhân bại hoại… Nếu mà nói câu này ra chắc hắn sẽ hộc máu mất! Suy nghĩ cho tính mạng của chính mình, ta chọn một đề tài khá an toàn: “Ta đang nghĩ xem bữa trưa hôm nay có phải do ngươi đích thân chuẩn bị hay không”. Người này mười tám tuổi bàn võ nghệ, mọi thứ đều tinh thông, trừ bỏ sinh con thì cái gì hắn cũng biết. Tài nấu ăn của Hoàng Dung cũng là học từ hắn.

“Không phải”.

Ta cũng nghĩ thế, cao thủ bình thường không dễ dàng xuất thủ, xuất thủ thường xuyên tất sẽ mất giá.

“Nàng muốn ăn đồ ta tự làm?”

Ta nhanh nhảu gật đầu, lúc trước khi xem Xạ Điêu, thấy mấy món ăn Hoàng Dung làm cho Hồng Thất Công mà nước miếng ta chảy ròng ròng, nay có cơ hội tốt như vậy đương nhiên phải nắm cho thật chắc. “Ta muốn ăn ‘Ngọc địch thùy gia thính lạc mai’, còn muốn uống ‘Hảo cầu canh’…” Bắt đầu gọi món ăn.

“…Ngọc địch thùy gia thính lạc mai? Hảo cầu canh?” Nét mặt hắn như cười như không.

Oái, không phải lúc này còn chưa phát minh chứ? “Ta, ta nói linh tinh thôi, ha ha ha…” Cười gượng vài tiếng, sợ quá, thật không cẩn thận.

“Để ta thử xem”.

“Ha…Cái gì?!” Ta trừng lớn mắt.

“Tên rất thú vị”. Hắn cười, nhất thời nhật nguyệt vô quang.

Ta nâng tay che mắt, hào quang chói lóa quá đi…

10 thoughts on “[Xạ Điêu đồng nhân] Đào chi yêu yêu – Tái Húc – Hồi 1

Cho ta cái còm mén nào...^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: