[Thần điêu đồng nhân] Dương Quá! Thế nào lại là ngươi! – Hiên Hiên Oạt Khanh – Chương 8


Vi Ánh: Mĩ nam bại hoại xuất hiện :v chương này êm ả…mà êm ả là sắp bão =))

Cứ như vậy, cuộc sống hàng ngày của Dương Quá và Mẫn Mẫn đan vào nhau. Thỉnh thoảng hai người sẽ cùng lên lớp học của Mẫn Hình, Mục Niệm Từ thì ở lại Mẫn phủ đợi nhân tiện làm quần áo mới cho Dương Quá và Mẫn Mẫn. Có đôi khi hai người sẽ cùng nhau trốn học, một người trèo lên cây trộm trứng chim, một người thì ngồi dưới tán cây hóng mát. Mẫn Mẫn cảm thấy đi chơi cùng với Dương Quá cũng giống như đang tìm lại tuổi thơ bị đánh mất trong thành phố toàn xi măng sắt thép khi xưa.

Dương Quá có rất nhiều trò, Mẫn Mẫn dù tâm lý đã mười mấy tuổi cũng luôn luôn cảm thấy thích thú vui vẻ.

Thỉnh thoảng khi đi trên đường hai người còn gặp lại người phụ nữ ở Phiêu Hương uyển, không phải do trí nhớ của Dương Quá và Mẫn Mẫn quá tốt mà tại khuôn mặt trắng xanh tái nhợt này khiến người ta không thể không chú ý. Khi trông thấy Dương Quá, vẻ mặt của người phụ nữ này cũng rất ôn hòa, hoàn toàn không để ý việc lần trước hai người đột nhập vào Phiêu Hương uyển. Nhưng mà mỗi khi người phụ nữ kia nhìn thấy Dương Quá đang dắt theo Mẫn Mẫn tản bộ trên phố liền vung khăn tay, “Anh bạn nhỏ Dương Quá ơi… Sau này lớn lên nhất định phải đến chỗ ta chơi nha… Ta cam đoan sẽ có cô nương khiến anh bạn thấy thú vị ~”

Mỗi khi bà ta nói như vậy, Mẫn Mẫn nhất định sẽ lôi Dương Quá rảo bước nhanh hơn. Đối mặt với câu hỏi ‘Chơi các cô nương là gì’ của Dương Quá, Mẫn Mẫn lại á khẩu không trả lời được, chỉ hận không thể cả đời tránh mặt người phụ nữ kia!

Dần dần, Mẫn Hình cùng Mục Niệm Từ cũng trở nên hài hòa hơn. Mục Niệm Từ hiểu ra rằng chỉ vì biết đầu mà không biết đuôi mà lúc trước nàng mới có thành kiến với Mẫn Hình, ngoại trừ đọc sách thì Mẫn Hình cũng chẳng để ý nhiều đến những thứ khác: ăn cái gì cũng không thèm để ý, người khác đóng tiền thuê bao nhiêu cũng không thèm để ý, con gái mặc cái gì cũng không thèm để ý. Thấy Mẫn Hình như vậy, Mục Niệm Từ cũng chỉ còn nước lắc đầu bất đắc dĩ, sau đó giúp đỡ nhiều hơn một chút.

Mẫn Hình thì cảm thấy Mục Niệm Từ vừa có sự dịu dàng của phụ nữ, nhưng khi phải đối mặt với thế sự phàm vật lại có những cách xử lý riêng, không ngại ngùng nũng nịu như những tiểu thư khuê các bình thường, vì thế mà hảo cảm với Mục Niệm Từ càng ngày càng tăng lên.

Về phần Mẫn Mẫn, đôi lần nàng còn được chiêm ngưỡng bộ dạng mặc “quần nhỏ” của Dương Quá, nàng lập tức chỉ vào vị đại hiệp tương lai này mà cười ha ha không ngừng. Dương Quá đang lúc thay quần, nào biết đột nhiên Mẫn Mẫn lại xông vào, vì thế chỉ còn cách nhảy lên giường, bao kín chăn lộ ra mỗi cái đầu.

Ngược lại, nếu Mẫn Mẫn mà thay quần áo, người chạy trối chết đầu tiên sẽ là Dương Quá. Mẫn Mẫn cảm thấy chỉ mặc một lớp áo trắng chẳng có vấn đề gì, nhưng đối với Dương Quá, nhìn thấy con gái cởi đến tầng áo trắng này đã là đại nghịch bất đạo!

Kỳ thực, hai người cũng chẳng để tâm vài “sự kiện thay quần áo” phát sinh ấy. Mẫn Mẫn và Dương Quá cùng nhau chơi đùa đã gần một năm. Mấy ngày trước hôm sinh nhật Dương Quá, ba người Mẫn Mẫn, Mẫn Hình và Mục Niệm Từ còn cùng nhau tặng một món quà bất ngờ cho Dương Quá, khiến cho cậu cảm động không nói được thành lời. Tuy Mẫn Hình kém xa hình tượng phụ thân trong trí tưởng tượng của Dương Quá, nhưng một ngày làm thầy cả đời làm cha, Mẫn Hình cũng chiếm vị trí không nhỏ trong lòng cậu.

Hôm ấy, Mẫn Mẫn không lên lớp cùng Dương Quá mà cũng chẳng làm việc nhà cùng Mục Niệm Từ, nàng lang thang trên phố một mình. Hiện tại Mẫn Hình đã biết quan tâm đến nàng hơn trước nhiều, còn cho cả tiền tiêu vặt. Mẫn Mẫn đi thẳng đến ngã tư sầm uất nhất, ở đây bán rất nhiều đồ ăn vặt, nổi tiếng nhất phải kể đến bánh ngọt hương đào của Triệu đại thúc, mỗi ngày chỉ làm năm mươi cái. Bánh đào Triệu đại thúc làm có vị chua chua ngọt ngọt cùng hương đào phảng phất, phải nói là có một không hai! Mỗi khi Mẫn Mẫn có tiền sẽ chạy đi mua, chút tiền tiêu vặt của Dương Quá cũng bị nàng trấn lột không biết bao nhiêu lần. Mỗi lần trông thấy bộ dạng tham lam của Mẫn Mẫn, Dương Quá lại tự hỏi tại sao thần tiên lại có tinh thần ăn uống như vậy.

Nghĩ thì cứ nghĩ vậy chứ Dương Quá chưa bao giờ nghi ngờ Mẫn Mẫn có phải là thần tiên thật hay không. Không kể đến việc lần nào hai người cũng chơi với nhau vô cùng vui vẻ, Mẫn Mẫn vừa xuất hiện, Dương Quá đã có một căn phòng lớn, có lớp dạy học, có bạn để chơi, có một người để coi là nửa phụ thân, chỉ vậy thôi đã khiến cậu cảm thấy như có tất cả rồi.

Khi Mẫn Mẫn thất tha thất thểu chạy đến nơi thì thấy Triệu đại thúc đang dọn hàng.

“Triệu đại thúc! Triệu đại thúc…!!!! Bánh đã bán hết rồi sao?” Mẫn Mẫn gấp gáp chạy sang.

Triệu đại thúc cười hớn hở vui vẻ nói “Hôm nay ít khách đến, chỉ vừa mới bán hết thôi.” rồi chỉ tay về phía hai người đang đứng bên cạnh.

Đó là hai đạo nhân, họ đều mặc đạo bào màu xanh, sau lưng đeo kiếm.

Mẫn Mẫn ngẩng đầu nhìn sang, đúng lúc trông thấy một đạo nhân đang chuẩn bị cho miếng bánh đào vào miệng. Mắt thấy cái bánh đào cuối cùng sắp bị ăn mất, nàng kinh hãi, “Chậm đã~!! Miệng hạ lưu bánh… !!!!”

Đạo nhân dừng động tác ăn bánh lại, cúi đầu xuống xem ai là người vừa mới nói.

Không nhìn thì thôi, vừa liếc mắt mà Mẫn Mẫn đã cảm thấy mình không ổn. Cái gì mà mặt đẹp như tranh chứ, người trước mắt nàng đây mới là dung mạo tuyệt thế.

Một thân đạo bào phiêu diêu như tiên, đôi mắt đen như mực vẽ, ngũ quan tuấn mỹ vô song, đôi môi mỏng khẽ mím, nét mặt an nhiên nhìn Mẫn Mẫn. Bàn tay trắng nõn của hắn đang cầm bánh, bánh đào vốn được làm từ gạo nếp, mềm mềm trắng trắng được bao lại trong giấy gói trong suốt, tất cả như làm cho những ngón tay thon dài của vị đạo nhân ấy càng thêm đẹp đẽ.

Mẫn Mẫn cảm thấy như tất cả mọi thứ xung quanh đều mờ đi, chỉ còn lại người ấy, giống như được muôn vàn tia nắng mặt trời bao phủ. Quầng sáng nhạt đi, đạo nhân vẫn đứng tại đó, đôi mắt sáng trong như mặt nước sâu hun hút, dường như phảng phất có những gợn sóng dao động, giống như những ánh sao rơi xuống mặt biển về đêm.

Mẫn Mẫn cảm thấy trái tim mình đập thình thịch, nhất thời không thể nói nên lời.

“Nhóc muốn ăn bánh sao?” Đạo nhân cúi người nhìn thẳng vào Mẫn Mẫn.

Khoảng cách gần như vậy giúp Mẫn Mẫn nhìn thấy rõ ràng diện mạo của hắn một lần nữa, da như mỡ đông, mắt sáng mi cong, cả giọng nói cũng quá đỗi dễ nghe.

Thấy dáng vẻ ngơ ngác của Mẫn Mẫn, đạo nhân liền nở nụ cười, quả nhiên vô cùng xinh đẹp, nhất tiếu khuynh sinh, Mẫn Mẫn cảm thấy bản thân đã không còn phân biệt được phương hướng nữa rồi.

“Doãn sư huynh, chúng ta phải đi rồi.”, đạo nhân còn lại thúc giục.

Đạo nhân đang nhìn Mẫn Mẫn vừa nghe thế liền đem chiếc bánh đang cầm trong tay đặt vào tay nàng, “Này, nhóc cầm ăn đi ~”

Mẫn Mẫn chỉ cảm thấy giọng nói vừa nhẹ nhàng xẹt qua bên tai kia như đưa nàng vào mộng, nàng si ngốc gật gật đầu.

Đạo nhân đứng dậy rời đi, ống tay áo rộng rãi múa trong gió, tựa như tiên giáng trần, khẽ nâng tay mang theo tất cả mây trời.

Mẫn Mẫn nhìn vào miếng bánh trong tay rồi lại nhìn về phía mà đạo nhân ấy rời đi, trong lòng cảm thấy vô cùng buồn bã, sao trên đời lại có người đẹp như vậy chứ? Nhìn lại nàng Tây Thi đậu phụ mà bình thường bản thân cho là xinh đẹp, Mẫn Mẫn liền cảm thấy xấu hổ cho tính thẩm của mình.

Háo sắc thì cứ háo sắc, dù sao người cũng đã đi rồi. Mẫn Mẫn sau khi cảm thán vẻ đẹp của mĩ nam liền cho bánh đào vào mồm ăn sạch sẽ, thậm chí còn thèm thuồng mút ngón tay.

Sau khi tan học Dương Quá liền chạy đi tìm Mẫn Mẫn luôn, vừa đặt chân vào Mẫn phủ đã thấy Mẫn Mẫn đang ngồi ngẩn ngơ trong sân. Thấy Dương Quá tới, Mẫn Mẫn liền quét từ đầu xuống chân từ phải sang trái của hắn không thiếu chỗ nào, không phải có người đã nói một câu ‘Vừa gặp Dương Quá lỡ dở một đời’(*) sao? Chẳng lẽ sau này khi Dương Quá lớn lên cũng sẽ trở thành một bậc mĩ nam như vậy?

(*) Trình Anh, Lục Vô Song, Công Tôn Lục Ngạc, Quách Tương…đủ nhiều chưa =))

“Mẫn Mẫn, hôm nay bữa tối ăn gì vậy?” Dương Quá cười làm cho đuôi mắt cong cong rồi ngồi xuống cạnh nàng.

Bình thường Mẫn Mẫn vẫn đi mua đồ ăn với Mục Niệm Từ nên đương nhiên nàng sẽ biết bữa tối có những món gì.

“Không biết…”, Mẫn Mẫn bĩu môi, lại bắt đầu mơ tưởng đến mĩ nam mới gặp ban chiều.

Dương Quá thấy nàng nhìn phờ phạc không có tinh thần còn tưởng nàng phát sốt sinh bệnh, cậu liền ngồi sát vào rồi lấy tay ấp lên trán nàng, nhưng ngay lập tức cậu đã ngửi thấy một mùi…

“Mẫn Mẫn! Ngươi lại chạy đi ăn bánh đào, phần của ta đâu?”, Dương Quá lập tức phát hiện ra hôm nay Mẫn Mẫn vừa ăn bánh ngọt chỗ Triệu đại thúc, miệng còn lưu lại mùi.

Mẫn Mẫn nghe thấy Dương Quá nhắc đến bánh đào liền nhớ tới vị đạo sĩ kia, bất giác thở dài, “Đừng nói nữa…”, sao nàng lại ngu ngốc đến mức quên không hỏi tên tuổi cùng phương thức liên lạc chứ!! Sơ suất quá!!

Thấy Mẫn Mẫn như vậy, Dương Quá đảo mắt liền nảy ra một ý, lập tức kéo Mẫn Mẫn dậy, “Đi, ta mang ngươi đến một chỗ…”

Mẫn Mẫn cũng thuận theo đi đằng sau, dù sao lần nào Dương Quá cũng có trò hay. Dương Quá dắt nàng đi càng ngày càng xa, dần dần dưới chân đã không còn là đường lát đá thô nữa mà trở thành mặt cỏ rải rác những tảng đá lớn. Dương Quá dám đem nàng ra ngoài trấn nhỏ!

Lúc này mặt trời đã ngả về tây, đám cỏ chỗ hai người đến đã chạm đến đầu gối, Dương Quá đi ở phía trước mở đường cho Mẫn Mẫn, giúp nàng có thể đi lại dễ dàng hơn. Mái tóc ngắn mượt mà của Dương Quá được nắng chiều chiếu lên sáng bừng lấp lánh, bỗng nhiên cậu quay đầu lại nở nụ cười, “Đến rồi.”, nụ cười ấy đặc biệt xán lạn.

Mẫn Mẫn tiến lên trước, nhưng khi chỉ nhìn thấy một bờ hồ nho nhỏ thì trong lòng cũng không khỏi thất vọng.

Dương Quá kéo kéo tay nàng, “Đừng nóng vội, phải đợi muộn hơn nữa…”

Hai người ngồi ở bên mặt nước trò chuyện câu được câu không, cùng nhau đợi hoàng hôn chậm rãi buông xuống.

Mặt trăng đã sớm mọc lên, mặt trời thì bị che lấp không còn bóng dáng, lá cây ngọn cỏ xung quanh Mẫn Mẫn và Dương Quá dập dờn như biển cả cuộn sóng, ngay cả nước trong hồ cũng gợn lăn tăn lấp lánh như vảy cá. Mẫn Mẫn đứng dậy, nhìn thảm cỏ mênh mông vô bờ cùng một vài gốc đại thụ đứng lặng im lay động tán lá trong gió.

“Thật đẹp!”, Mẫn Mẫn đứng đó nghe tiếng gió thổi bên tai, cất lời khen ngợi với Dương Quá.

Dương Quá lấy ra từ trong vạt áo hai chiếc bánh được giấu diếm kĩ càng rồi đưa cho Mẫn Mẫn một cái, xem ra đã sớm có chuẩn bị.

Mẫn Mẫn khó hiểu nhìn Dương Quá, cậu bé lắc lắc đầu, “Còn phải chờ thêm một lúc nữa ~ ”

Mẫn Mẫn nghe lời ngồi xuống bắt đầu cắn bánh nướng, chờ màn đêm thực sự buông xuống. Đêm mùa hạ thật yên bình, nàng được gió nhẹ vỗ về, bất tri bất giác cảm thấy hơi buồn ngủ, đầu cứ gật gù rồi lại sực tỉnh liên hồi.

Hai người ngồi dựa lưng vào nhau nên Dương Quá không nhìn thấy nàng, Mẫn Mẫn liền chầm chậm nhắm mắt lại.

Không biết sau bao lâu, bên tai nàng đột nhiên truyền đến một tiếng: “Mau tỉnh lại!!”

Mẫn Mẫn mở mắt, chỉ có thể nhìn thấy rất nhiều đốm sáng đang dập dìu bên người, giống như những vì sao đi lạc trên thảm cỏ chỉ có thể nhìn thấy khi nắng tắt, nhẹ nhàng múa theo những cơn gió.

Mẫn Mẫn vừa định đứng lên, Dương Quá ở phía sau liền nhắc, “Đừng nhúc nhích ~!”

Mẫn Mẫn liền phải ngồi lại chỗ cũ, ngẩng đầu nhìn những đốm sáng lung linh đang bay đến trước mặt, màu lục nhàn nhạt, che kín toàn bộ mặt hồ.

Một lát sau nàng cuối cùng cũng hiểu tại sao Dương Quá lại nhắc nàng đừng nhúc nhích, những đốm sáng dập dờn kia rốt cuộc lại chậm rãi tiến gần bờ vai của nàng, cánh tay của nàng, lúc đó nàng mới nhìn rõ, hóa ra là đom đóm.

Những con đom đóm quanh quẩn bên người phát ra thứ ánh sáng lung linh mờ ảo, Mẫn Mẫn không dám thở mạnh, lẳng lặng ngắm nhìn chúng nhẹ nhàng vỗ cánh. Lúc này đây vầng trăng cong như hàng mi thiếu nữ trên cao phối hợp cùng hàng vạn ánh huỳnh quang bên dưới khiến cho Mẫn Mẫn cảm thấy mình như đang lơ lửng trên bầu trời, nhìn quang cùng ảnh giao thoa, đúng là một bữa thịnh yến với thị giác.

Gợn sóng trên mặt hồ trong vắt, phản chiếu ánh trăng, những vì sao và vô vàn đốm sáng của đom đóm, đôi lúc lại có con đom đóm nhàn rỗi sà nhẹ xuống mặt nước khiến cho những đợt sóng lăn tăn bị xao động, mắt Mẫn Mẫn như sáng lên.

“Rất đẹp đẽ đúng không?!”, anh bạn nhỏ Dương Quá bên cạnh ưỡn ngực kiêu ngạo, một đôi mắt cười đến híp lại.

Mẫn Mẫn gật gật đầu, ngẩng lên nhìn khuôn mặt vui vẻ của Dương Quá, miệng cũng khẽ mỉm cười.

Dương Quá vươn tay kéo nàng đứng dậy, hai người cùng nhau ngắm cảnh đẹp đến quên cả hai bàn tay đang nắm chặt, mãi đến khi Dương Quá ý thức được về muộn như thế này nhất định sẽ bị mẹ mắng mới thôi. Sau khi được Dương Quá nhắc nhở, Mẫn Mẫn tuy rằng không nỡ rời xa cảnh đẹp trước mắt nhưng cũng đành phải đi theo Dương Quá trở lại trấn nhỏ.

Đi được nửa đường, bỗng nhiên nghe thấy tiếng đánh xe ngựa, kẻ đánh xe mơ hồ nhìn thấy bóng dáng của Dương Quá và Mẫn Mẫn, hắn liền dừng xe ngựa trước mặt hai người.

“Thúc thúc đang định đến thôn trấn phía trước, anh bạn nhỏ có muốn đi nhờ xe không?”, tên lái xe khẽ cười trong bóng tối, lộ ra một đống răng vàng nhưng không ai nhìn thấy.

Dương Quá cùng Mẫn Mẫn nhìn nhau một cái, ngay khi Dương Quá định mở miệng cự tuyệt thì trước mắt hai người bỗng tối xầm, có một mùi kỳ dị xông đến, không tự giác được mà buồn ngủ…

About these ads

Cho ta cái còm mén nào...^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 209 other followers

%d bloggers like this: